Đột nhiên xuất hiện viện binh. Trực tiếp làm cho Tiêu Viêm nhẹ nhõm hơn rất nhiều, đặc biệt là sau khi hắn thấy khuôn mặt âm hàn dữ tợn kia của Phạm Lao như tái xanh lại.
Từ lúc Tiêu Viêm lấy ra hai loại hỏa diễm kia, Phạm Lao cũng đã minh bạch, nếu là chính diện giao chiến thì sợ rằng nếu cả 4 người bọn hắn cùng tiến lên cũng khó có thể đẩy hắn lùi lại, huống hồ, chiến đấu cũng chỉ vừa mới bắt đầu thì Tiêu Viêm cũng đã trực tiếp phế đi một đấu vương cường giả, đồng thời sức chiến đấu cũng đã yếu đi, phần thắng của bọn họ cũng đã cấp tốc bớt đi.
Cho nên, hắn cũng chỉ có thể mang Tiêu Lệ bắt giữ, mượn cái này để áp chế Tiêu Viêm, bất quá, tại thời khắc mấu chốt lại xuất hiện Lâm Diễm cùng Tử Nghiên, làm cho kệ hoạch dự tính của hắn triệt để thất bại, mà kế tiếp đó, hắn lại một mình đối mặt với Tiêu Viêm đang tràn ngập nộ hỏa sát ý kia.!
"Giết tất cả mọi người trong sơn trại cho ta!" Tại thời điểm sắc mặt trắng bệch, Phạm Lao đột nhiên nghĩ đến gì đó, đột nhiên cả tiếng quát lên, xem tính huống này, hắn dự định cùng với bọn người của Tiêu Viêm phải làm cá chết lưới rách.
Mấy trăm đạo nhân mã "Hắc Minh" ở ngoài sơn trại đang đọi mệnh lệnh kia, nghe được mệnh lệnh của Phạm lao, cũng là trong giây lát chỉnh tề ứng với tiếng quát kinh thiên đó, chợt có vô số ảnh người tự mình trong rừng rậm ùn ùn bạo b*n r*, hướng về sơn trại mà triển khai thế công.
Nhìn nhân ảnh trong rừng rậm dũng mãnh không ngừng tuôn ra kia, Tiêu Viêm khẽ cau mày lại, những người trong sơn trại này rõ ràng là thuộc hạ của nhị ca Tiêu Lệ, nếu là thương vong quá mức thảm trọng thì tựa hồ cũng không tốt lắm.
"Tam đệ, ngươi giải quyết lão cẩu này, thế tiến công bên ngoài, ta dẫn người tới ngăn cản!"
Ý niệm trong lòng của Tiêu Viêm đang chợt chuyển, Tiêu Lệ lại là đột nhiên tự mình trên đài cao thiểm lược xuống, một tiếng kêu to, trong góc tối của sơn trại, hắc ảnh nhảy ra, cuối cùng hơn trăm đạo nhân ảnh chỉnh tề thiểm lược phóng ra, chỉ trong một thời gian ngắn, nguyên đường phố vốn trống trải, đã bị dòng người chật ních chặn đi.
"Mọi người đi theo ta!"
Tiêu Lệ một tiếng trầm xuống, chợt dẫn đầu hướng về chỗ cửa chính sơn trại lao đi, sau đó rất nhiều hắc ảnh không có chút chần chờ theo sát mà đi lên, nhưng cho dù là đối mặt với khốn cảnh như vậy, những hắc ảnh đó lại không có chút nào hỗn loạn, đâu vào đấy nghe theo lệnh của Tiêu Viêm, phân bố vào vị trí khắp nơi của sơn trại.
Ánh mắt nhìn thấy những đạo hắc ảnh từ trong góc tối phóng ra, trong mắt của Tiêu Viêm nhất thời hiện lên tia ngạc nhiên, chợt không hề có nhiều lo lắng quá. Tuy rằng, thân thể hiện giờ của Tiêu Lệ có nhiều thương tích nhưng ngoại trừ mấy người Phạm Lao đã ở ngoài, trong những người này cũng không hề có một đấu vương cường giả, chỉ là đấu linh tầm thường, coi như là Tiêu Lệ có thụ thương cũng có thể đối phó bọn họ.