Ánh mắt dừng lại nơi mà Mỹ Đỗ Toa biến mất chỉ trong chốc lát. Tiêu Viêm thở dài một hơi, tầm mắt di chuyển, lần thứ hai dời đến trên người Phạm Lao, trong mắt tràn ngập sát khí.
"Hắc, cho dù người nọ đã đi, người cũng không có lấy cái gì tốt cả, ta cũng không tin bằng vào một người như ngươi mà có thể ngăn toàn bộ bốn người chúng ta lại." Mỹ Đỗ Toa ly khai, cũng làm cho Phạm Lao có chút thất vọng, bất quá, khuôn mặt lại hiện lên vẻ lạnh lẽo, âm lãnh cười nói.
Tiêu Viêm vẫn chưa có để ý tới việc Phạm Lao nổ lực dùng ngôn từ để làm mình lùi bước, cổ tay hơn run lên, trọng xích mạnh mẽ cắm trên mặt đất, chưởng phải giơ lwn, một ngọn hỏa diễm bích lục giống như Quỷ Hỏa, âm thầm hiện lên.
Tay trái lại chậm rãi bao phủ lên phía trên của ngọn hỏa diễm bích lục, ánh mắt của Tiêu Viêm lại tiếp tục rơi trên người của Phạm Lao, lông mày hơi nhíu lại.
Đối với cử động quỷ dị như vậy của Tiêu Viêm, đám người Phạm Lao cũng không rõ để làm gì, cho nên nhất thời cũng không có người dẫn đầu mà xông lên.
Theo con mắt đóng chặt của Tiêu Viêm, một lát sau, ngọn hỏa diễm bích lục kia lại đột nhiên chấn động lên, chợt song chưởng của Tiêu Viêm bỗng nhiên lôi kéo. Sau đó, bọn Phạm Lao lại là kinh hãi nhìn, ngọn hỏa diễm bích lục kia lại bỗng nhiên phân ra thành hai loại hỏa diễm có màu sắc không hề giống nhau.
Hai luồng hỏa diễm, một là thanh sắc một lại là vô hình chi hỏa!
"Vẫn Lạc Tâm Viêm? Ngươi dĩ nhiên lại đem Vẫn Lạc Tâm Viêm luyện hóa đi?" thời điểm ánh mắt dừng lại ở trên ngọn hỏa diễm thanh sắc, Phạm Lao không hề có chút kinh dị, nhưng khi lần thứ hai nhìn ngọn vô hình chi hỏa như đã từng quen biết kia thì sắc mặt nhất thời dại biến, âm thanh kinh hãi, bén nhọn vang lên.
Tiêu Viêm nhàn nhạt liếc mắt nhìn sắc mặt đại biến của Phạm Lao, song chưởng liên tục cao thấp, ngọn hỏa diễm bích lục mới là dược dung hợp bởi Thanh Liên Địa Tâm Hỏa và Vẫn Lạc Tâm Viêm mà sinh ra, chỉ cần điều khiển thành thạo, đem hai chúng nó tách ra là không thành vấn đề, hai loại hỏa diễm tách ra, tuy rằng từ độ nóng cháy đến những mặt khác đều không bằng loại hỏa diễm bích lục mạnh mẽ kia, nhưng lại có thể phân thành hai để dùng, dùng để đối phó với địch nhân có nhân số nhiều hơn mình lại là cực kỳ thích hợp.
"Động thủ! Giết hắn!"
Khuôn mặt kinh hãi của Phạm Lao đã từ từ biến mất, mà thay vào đó lại là một cỗ sát ý cực kỳ nồng nặc, hắn phi thường rõ ràng hiểu được, người nắm trong tay đến hai loại dị hỏa, sẽ có lực lượng của chính mình vô cùng đáng sợ, nếu lại để cho Tiêu Viêm tiếp tục tu luyện thì không ai biết hắn sẽ lại đến trình độ nào, lúc này mang hắn đánh chết đi thì không nghi ngờ rằng sẽ giảm thiểu những ngày sống khó khăn của người khác một mối họa lớn.
Theo tiếng quát của Phạm Lao hét ra, thân hình cũng trong nháy mắt đã thi triển ra, huyết sắc đấu khi tràn ngập quanh thân, mùi máu tanh hôi tràn ngập khắp sơn trại, một số người có thực lực thấp, mới chỉ ngửi thấy mùi máu tanh hôi này thì liền có cảm giác đau đầu hoa mắt chóng váng.
Thân hình của Phạm Lao vừa có động tác, thì ba gã đấu vương bên cạnh có kinh nghiệm chiến đấu không kém cũng đã trong nháy mắt mà thi triển thân hình, bốn người thành một hình bán tròn mà vây quanh lại, hướng về Tiêu Viêm ở trung tâm mà bạo b*n r*.
Một gã đấu hoàng, ba gã đấu vương, đội hình mạnh mẽ như vậy, nhất thời trong cùng một lúc phát động công kích như vậy, mơ hồ hội tụ lại một chỗ khí thế hung hãn vô cùng, coi như nếu là tầm thường đấu hoàng cường giả, cũng sẽ có chút cảm thấy hô hấp hít thở không thông, bất quá đối với Tiêu Viêm, người không thể lấy lẽ thường ra mà nói thì lại không hề có chút tác dụng nào.