Dung nham đỏ rực trải rộng phía chân trời, chẳng qua lại quỷ dị không đổ ập xuống, ngược lại đọng giữa không trung tựa như bầu trời lúc này tràn ngập máu tươi, quanh cảnh cực kỳ đích chói mắt.
Cả quảng trường yên phăng phắc, mọi người trợn mắt há hốc mồm nhìn biến hóa bất thình lình của Thiên Phần luyện khí tháp. Hai năm trôi qua, những đệ tử mới bước vào nội viện trong khoảng thời gian này phần lớn đều chưa từng được biết về cuộc đại chiến kinh thiên động địa năm đó nên hiển nhiên biến cố lúc này của Thiên Phần luyện khí tháp chính là lần đầu bọn hắn nhìn thấy!
Trong khi mọi người còn đang trợn mắt há hốc mồm thì trong nháy mắt sau, một tràng tiếng cười mừng như điên đột nhiên vang vọng khắp bầu trời, trong nhất thời khiến mọi người đang còn chưa phục hồi tinh thần lại là có thêm chút ngỡ ngàng mở to mắt nhìn nhau, "Tiêu Viêm?"… cái tên này tựa hồ nghe có điểm quen tai.
Đương nhiên cái tên này có lẽ đối với những học viên tầm thường chỉ là có chút quen tai, chẳng qua đối với những người khác mà nói thì lại là khắc cốt ghi tâm. Lập tức từng đạo ánh mắt kinh hãi kèm theo vẻ mừng rỡ khó có thể tin nổi đều chuyển hướng về phía Thiên Phần luyện khí tháp!
"Tiêu... Tiêu Viêm? Tên này còn sống? Hắn thật sự còn sống! Giọng nói này không sai được! Không sai được!"
Ngô Hạo ngày thường khuôn mặt luôn lạnh tanh thế nhưng lúc này lại tràn ngập nỗi vui mừng đến phát cuồng, ánh mắt gắt gao nhìn cột dung nham đỏ đậm bùng lên từ Thiên Phần luyện khí tháp, thanh âm kích động đến mức trở nên thoáng có chút run rẩy.
Một bên, Tiêu Ngọc hàm răng cắn chặt môi, thân thể mềm mại nhẹ nhàng run rẩy, đôi mắt đẹp bởi vì kích động đến mức thậm chí tựa như mờ đi, "Hắn còn sống? Hắn thật còn sống!".
Trên đài cao, không chỉ riêng các vị trưởng lão bình thường, đến cả đại trưởng lão Tô Thiên sắc mặt luôn luôn bình thản cũng đem ánh mắt kinh ngạc chăm chăm nhìn về cột dung nham chọc trời, phải một lát sau hắn mới có chút thất thần lẩm bẩm: "Thanh âm vừa rồi … hình như là Tiêu Viêm?".
"Đại trưởng lão, là Tiêu Viêm! Tuyệt đối không sai được, ta đã nói cái tên kia dám chắc không chết được! Ha ha!" Lâm Diễm sắc mặt bởi vì kích động mà trở nên đỏ ửng, không biết vì sao, hắn đối với cái tên kia thủy chung vẫn đều là mang lòng tin mà người thường khó có thể giải thích. Dù cho năm đó kẻ kia bị dị hỏa thôn phệ hơn nữa tha vào sâu trong lòng đất hắn cũng vẫn tin tưởng chắc chắn rằng cái tên sinh mạng dai như gián này dám chắc sẽ lại lần nữa đi ra!
Mặc dù loại… niềm tin này có chút bảo thủ ngoan cố, nhưng hắn vẫn chỉ đơn giản là tin tưởng, hơn nữa lại không dựa vào chút căn cứ nào.
"Không chết là tốt rồi, không chết là tốt rồi.", đại trưởng lão Tô Thiên cười cười, mặc dù khuôn mặt nhìn qua vẫn bình tĩnh, nhưng lời nói cũng vẫn là biểu hiện rõ sự rung động cùng kích động trong lòng.
"Người này quả nhiên không thể dùng lẽ thường để suy đoán a."
Lâm Tu Nhai cùng Liễu Kình nhìn nhau một cái, đều cười nhẹ thở dài ra một hơi, hoàn hảo lúc trước tốt nghiệp không có lựa chọn rời đi, nếu không hôm nay sợ rằng sẽ không thấy được một màn rung động như vậy.
Tại vô số ánh mắt tràn ngập các loại sắc thái khác nhau nhìn kỹ, cột dung nham bùng phát từ Thiên Phần luyện khí tháp đột nhiên ngưng xuống, lại bất ngờ tách mở ra, mà theo cột dung nham tự động tách ra, một đạo thân ảnh chậm rãi xuất hiện trong tầm mắt mọi người trên toàn trường.
Người này, một thân quần áo đen tuyền, thân hình cao lớn phối hợp với gương mặt thanh tú đang lộ vẻ tươi cười hòa nhã thật ra lại có một vẻ anh tuấn hấp dẫn, mà khi mọi người nhìn được rõ hình dáng thanh niên từ trong dung nham mà không chút tổn hao chậm rãi xuất hiện này liền thoáng ngẩn ra, sau đó lập tức liền tựa như đột nhiên nhớ tới cái gì, từng đạo ánh mắt lại đều chuyển hướng về pho tượng nơi cửa Thiên Phần luyện khí tháp xử. Lúc này từng đợt tiếng hô hấp hổn hển tại trên quảng trường vang lên, bọn họ bây giờ cuối cùng cũng biết được, vị Tiêu Viêm nọ đến tột cùng là người phương nào.
Trên bầu trời, thanh niên áo đen lăng không mà đứng, ánh mắt chậm rãi đảo qua quảng trường phía dưới tấp nập người, cuối cùng bắt gặp một vài khuôn mặt quen thuộc thì khóe miệng liền nở một nụ cười, hai tay mở rộng cười nói: "A a, chư vị, Tiêu Viêm đã trở về rồi, không hoan nghênh sao?"