Như cảm nhận được sát khí của Tiêu Viêm, Vẫn Lạc Tâm Viêm nhất thời như bị chọc giận, liền phát ra âm thanh bén nhọn chói tai, đạo u mang lục quang cũng trở nên nồng nặc hơn rất nhiều.
Tiêu Viêm miễn cưỡng duỗi thẳng thân mình, ngẩng đầu nhìn lục mang, cười nói: " Thế nào? Đốt ta lâu như vậy, còn không hài lòng sao?"
U mang lục quang càng trở nên cường thịnh, một lần nữa âm thanh đầy nộ khí lại vang lên, bên ngoài Vẫn Lạc Tâm Viêm hiện lên một vòng như ngọc quang mang. Ngọc quang chậm rãi lưu động, giống như có linh tính, ngay khi ngọc quang xuất hiện không lâu, một đoàn vô hình hoả diễm như bốn vách tường dâng lên, từ bốn phương tám hướng hướng về vây quanh Tiêu Viêm.
Hơn nữa, ngay khi bên ngoài đại tứ tiến công, Vẫn Lạc Tâm Viêm lại lần nữa từ trong nội thể Tiêu Viêm triệu hoán một đoàn tâm hoả mãnh liệt. Xem chừng rõ ràng là muốn trong ngoài giáp công, đem gia hoả Tiêu Viêm ngoan cố này triệt để g**t ch*t.
" Chỉ là chút tài mọn!!!"
Nhìn vô hình hoả diễm lao tới, Tiêu Viêm cười lắc đầu, khuất chỉ b*n r*, thanh sắc hoả diễm từ trong nội thể bạo dũng mà ra so với trước kia mạnh hơn không biết bao nhiêu lần, đem vô hình hoả diễm ngăn cản bên ngoài, còn tâm hoả đang thiêu đốt trong nội thể, Tiêu Viêm vừa định vận dụng đấu khí bao quanh lại, liền kinh ngạc phát hiện. Ngay khi tâm hoả lan tràn thì trong nội thể có một trận huỳnh quang kì dị bạo phát. Bị huỳnh quang chiếu tới, tâm hoả như gặp phải khắc tinh, cấp tốc lui bước. Chỉ ngắn ngủi trong nháy mắt, bị huỳnh quang chiếu rọi, tâm hoả đã hoàn toàn tiêu tán không thấy.
" Đây là?", kinh nghi một tiếng, Tiêu Viêm nhìn đoàn huỳnh quang kì dị trong nội thể cũng có chút mờ mịt, thứ này từ nơi nào xuất ra vậy? Dĩ nhiên ngay cả tâm hoả Vẫn Lạc Tâm Viêm cũng sợ nó?
Sau khi lâm vào ngủ say một thời gian dài, Tiêu Viêm tự nhiên không biết sự tình phát sinh trong cơ thể mình, thanh liên hoả diễm dung hợp cùng với vô số kì đan kì dược, cùng với tâm hoả tuần hoàn đối chọi, không chỉ tàn phá thân thể khiến cho Tiêu Viêm đau đớn không thôi mà đồng thời còn cường hoá thân thể cho Tiêu Viêm. Sau một thời gian, kháng tính đối với tâm hoả càng lúc càng mạnh, thậm chí sau đó, nguyên bản hai bên đang dằng co hầu như đã hoàn toàn nghiêng về một phía. Tâm hoả từ từ yếu dần đi, lúc này kì dược dịch cũng chậm rãi xâm nhập toàn bộ ngóc ngách trong nội thể Tiêu Viêm. Ánh huỳnh quang chính là khi chúng nó đối chọi với tâm hoả phát ra.
Huỳnh quang như có kháng tính với Vẫn Lạc Tâm Viêm tâm hoả. Không khách khí mà nói, chỉ cần trong nội thể Tiêu Viêm có huỳnh quang thủ hộ, Vẫn Lạc Tâm Viêm thiêu đốt dường như đối với Tiêu Viêm không có chút hiệu quả.