Khi Tiêu Viêm từ trong hôn mê tỉnh lại, liền cảm thấy đau đớn tận xương tuỷ.
Gian nan mở cặp mắt có chút mơ hồ, đập vào mặt là một mảng không gian rực đỏ. Ánh mắt chợt trợn to, hắn mới nhìn rõ nguyên lai đó là một dòng dung nham nóng chảy chậm rãi lưu động.
Nham thạch nóng chảy?
Ánh mắt tràn đầy sợ hãi, Tiêu Viêm chợt giật mình, nháy mắt phục hồi tinh thần lại. Đảo mắt qua nhìn, hắn kinh ngạc phát hiện, bản thân hắn lúc này lại ở bên trong dòng nham thạch nóng chảy, hơn nữa lại còn ở sâu tận bên dưới. Mặc kệ cao thấp trái phải, tám hướng đều là dung nham nóng chảy rực lửa.
Ánh mắt mờ mịt, Tiêu Viêm phát hiện ước chừng cách vị trí của mình một trượng, một đoàn vô hình hoả diễm, cuồng bạo thiêu đốt, mà chính bản thân hắn tựa hồ đang bị vây trong nội thể của đoàn vô hình hoả diễm này.
Dùng sức lắc đầu, đầu óc mơ hồ chậm rãi khôi phục thanh tỉnh, Tiêu Viêm mơ hồ nhớ lại, chính mình giống như bị Vẫn Lạc Tâm Viêm đánh trúng, sau đó mất đi ý thức, giờ sao lại ở đây?
" Đây là là địa phương dưới mặt đất, nơi Vẫn Lạc Tâm Viêm sinh ra", một âm thanh già nua bỗng ở trong lòng Tiêu Viêm vang lên. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
" Lão sư, người không sao chứ?", đang bối rối chợt nghe được thanh âm quen thuộc này, Tiêu Viêm nhất thời như trời hạn gặp mưa, vội vàng hỏi.
"Còn có thể chống đỡ một thời gian ngắn. Tiểu tử, ngươi bị Vẫn Lạc Tâm Viêm đưa tới nơi này gần nửa tháng thời gian, trong thời gian đó, nó luôn muốn thử luyện hoá ngươi, may mà trong nội thể ngươi có Thanh Liên Địa Tâm Hoả, mà ngay khi ngươi hôn mê, ta đã vận Cốt Linh Lãnh Hoả giúp ngươi chống đỡ, bất quá lực lượng ta tiêu hao đã quá nhiều có lẽ sẽ không kiên trì được lâu. Tới khi đó, chỉ còn có thể dựa vào ngươi", thanh âm Dược Lão dồn dập mà hư nhược.
Nghe vậy, Tiêu Viêm thoáng giật mình, đảo mắt nhìn quanh mới phát hiện trên cơ thể mình được bao phủ một tầng bạch sâm hoả diễm, mà bên ngoài đoàn vô hình hoả diễm giống như một tiểu xa xoay quanh qua lại, toả nhiệt khí kh*ng b*, cho dù được Cốt Linh Lãnh Hoả ngăn cách, vẫn khiến da Tiêu Viêm truyền đến từng trận liệt phỏng kịch liệt. Mà lúc trước chính lại đau đớn tận xương tuỷ này đã kéo Tiêu Viêm từ hôn mê tỉnh lại.
Trong lòng hết sức bối rối, Tiêu Viêm bắt chính mình phải tỉnh táo lại, thanh âm khô khốc hỏi: " Như thế nào mới thoát khỏi nơi này?"
Lời vừa dứt, cả hai đều trở nên trầm mặc, một hồi sau, thanh âm có chút chua xót của Dược lão mới vang lên: " Ta cũng không biết! Nơi này nằm sâu trong đại địa, ở đây, lực lượng của Vẫn Lạc Tâm Viêm cơ hồ cuồn cuộn không dứt, trừ phi ta khôi phục thực lực lúc đỉnh phong, có lẽ mới có thể đột phá ra ngoài. Vị trí hiện tại của chúng ta nằm sâu bên trong dòng nham thạch nóng chảy, nếu Vẫn Lạc Tâm Viêm có buông tha ngươi, chỉ sợ ngươi lập tức cũng bị dòng nham thạch nóng chảy này thôn phệ, cho dù ngươi có dị hoả, sợ rằng cũng không kiên trì được một khắc".