" Oanh!"
Hoả diễm phong bạo khổng lồ trông giống như một đóa mây hình nấm ở phía trên bầu trời đột nhiên xuất hiện. Tiếng nổ kinh thiên động địa truyền vào tai mọi người. Một cỗ nhiệt khí cuồng bạo khuếch tán từ phía chân trời, làm khuôn mặt mọi người trở nên kinh hãi.
Đám mây nấm màu xanh trắng dâng lên trong chốc lát nhất thời giống như bị búa tạ hung hăng đập mạnh rồi như viên cầu từ trên không bắn xuống, ven đường, huyết hồng đầy trời, giống như một đóa hồng máu tiên diễm.
Mọi người nhìn nhau, trên trán ướt đẫm mồ hôi, ánh mắt hướng về phía bầu trời, nơi có một đạo hắc ảnh đang gấp rút thở phì phò, sau lưng thanh hoả dực sí lúc ẩn lúc hiện, chứng tỏ cơ thể đã suy yếu.
"Này, tên kia thế nào đả bại Hàn Phong?"
Mọi người thì thào tự hỏi, giọng nói đầy rung động, Hàn Phong thực lực Đấu Hoàng đỉnh phong, hơn nữa lại có dị hoả trợ trận, cho dù có gặp Đấu tông sơ cấp cường giả cũng có thể đánh một trân. Phóng nhãn toàn Hắc Giác Vực cũng chỉ có Kim Ngân nhị lão liên thủ mới địch nổi. Nhưng hôm nay, cường giả danh vọng cực cao của Hắc Giác Vực, Hàn Phong, lại bị một thanh niên trên dưới 20 tuổi đánh bại.
Tràng cảnh đầy yên tĩnh, tất cả mọi người đều hiểu, đả bại được Hàn Phong, người là cường giả có danh khí không nhỏ trên đại lục thì rốt cục sẽ đạt được loại danh vọng nào a. Ít nhất, sau này cái tên Tiêu Viêm sẽ vang như sâm toàn bộ Hắc Giác Vực.
" Xuy!!!"
Bầu trời yên tĩnh, bỗng lưỡng đạo thanh âm xé gió vang lên, chợt lưỡng đạo nhân ảnh thoáng hiện, cấp tốc bay tới bên cạnh Hàn Phong, ôm lấy, lúc này mới khiến cho Hàn Phong không rơi xuống đất vỡ tan.
Hai người động thủ chính là Kim Ngân nhị lão, Hàn Phong không giống Phạm Lao, nếu hắn chết như vậy thì thật không đáng giá, huống hồ thù lao lần này ra tay phụ giúp hắn, hắn còn chưa trả, sao có thể chết dễ dàng vậy được.
Ôm thân người đầy máu của Hàn Phong, Ngân bào lão giả bàn tay đặt lên ngực, cảm thụ được một tia khí tức sinh mệnh cực kì mong manh, nhưng vẫn có chút nhịp tim đập, lúc này mới thở dài nhẹ nhõm.
" Còn sống không a? ", Kim bào lão giả cau mày hỏi.
" Ờ, còn chút hơi thở, hoàn hảo hắn có dị hoả hộ thể nếu không không có khả năng sống sót sau vụ nổ đó", Ngân bào lão giả gật đầu, nói, rồi ngẩng đầu nhìn hắc bào thanh niên phía xa hỏi: "Tiểu tử này từ nơi nào chui ra vậy? Như thế nào mà ta chưa từng nghe qua Già Nam học viện có tên gia hoả kh*ng b* này?"
" Không biết!!!", Kim bào lão giả lắc đầu nói. Ánh mắt có chút khiếp sợ nhìn Phật Nộ Hoả Liên như cái đám mây nấm khổng lồ trên không, rồi lặng lẽ trước tổn thất thảm trọng của cường giả Hắc Giác Vưc, thấp giọng nói: " Hiện tại, chúng ta nên nhanh chóng rời khỏi đây, Hàn Phong cũng đã trọng thương hôn mê, giờ đã không còn khả năng cướp được dị hoả nữa".
Ngân bào lão giả suy tính, con mắt xoay tròn, khẽ gật đầu, hướng Hắc Giác Vực chúng cường giả vẫy một cái, chợt những tên đó liền như thiểm điện tụ vào một chỗ, hoảng sợ nhìn về nội viện cường giả.
" Tiêu Viêm, ngươi không sao chứ?", nhìn thấy Hàn Phong trọng thương hôn mê, Tô Thiên âm thầm thở dài nhẹ nhõm, mất đi đầu lĩnh, đám Hắc Giác Vực không đủ gây uy h**p.
Nghe tiếng quát của Tô Thiên, Tiêu Viêm hướng về hắn miễn cưỡng tươi cười, mặt càng lúc càng tái nhợt chứng tỏ hắn đang suy yếu rõ rệt. Tuy có chút tiếc nuối không giết được Hàn Phong, bất quá cũng không có biện pháp nào khác, hiện tại việc tối trọng yếu, vẫn là Vẫn Lạc Tâm Viêm.
Đúng rồi, Vẫn Lạc Tâm Viêm, Tiêu Viêm trong lòng đột nhiên chấn động, mắt nhìn về phía trước không xa, đồng tử nhất thời co rút!!!
Trên không, nguyên thể Vẫn Lạc Tâm Viêm vốn bất động. Trong khi mọi người phân thần, không biết khi nào đã lặng lẽ xuất hiện phía trên chỗ Phật Nộ Hoả Liên bùng nổ mà sinh ra thanh bạch ma vân. Dần dần tiếp cận, một cỗ hấp lực khổng lồ đột nhiên bạo dũng mà ra!