Chốc lát sau, tựa như có tiếng sấm động vang lên trong đầu, sắc mặt Hàn Phong đại biến, hắn vừa rồi bị Vẫn Lạc Tâm Viên hấp dẫn mà quên đi một ánh mắt phía xa chứa đầy địch ý chằm chặp nhìn hắn.
Sắc mặt thoáng chút biến động, thân ảnh Tiêu Viêm như quỷ mị tiến đến sau lưng Hàn Phong, năm ngón tay nắm chắt lại, Thanh sắc Hỏa diễm bùng lên trên quyền đầu, cuối cùng mang theo kình phong nóng rực, ngoan lạc hung hăn nhằm hậu tâm hắn oanh kích.
Cảm thụ được kình phong bén nhọn sau lưng mang theo vô vàn sát ý, Hàn Phong cực kỳ muốn tránh ra nhưng vì phải phân tâm áp chế tâm hỏa nên tốc độ cùng với trình độ phản ứng suy yếu rất nhiều. Bởi vậy né tránh của hắn hoàn toàn không có tác dụng, chỉ biết đứng yên hứng chịu một kích này.
Kình phong sắc bén càng lúc càng gần, đem áo bào của Hàn Phong dán chặt lên trên lưng hắn. Nhưng ngay lúc Tiêu Viêm nghĩ rằng Hàn Phong chỉ có nước đứng yên chịu chết thì trên thân ảnh hắn thoáng hiện ra vẻ tàn nhẫn. Bả vai hắn đột nhiên chấn động, một cỗ Hỏa diễm Thâm Lam nhất thời từ trên hai vai bạo dũng xông ra.
Thấy Hàn Phong tại thời điểm nguy kịch này còn có thể phân tâm phòng ngự như vậy, Tiêu Viêm trong lòng cả kinh. Bất quá điều đó cũng không làm cho Tiêu Viêm chần chờ, kình phong trên quyền đầu không những giảm xuống mà còn tăng lên. Lập tức kình phong cuồng loạn, dũng mãnh xuyên thấu qua màng Thâm Lam Hỏa Diễm nện thật mạnh lên bả vai Hàn Phong.
Ngay tại thời điểm Tiêu Viêm đánh trúng lên vai Hàn Phong, chợt mảng Thâm Lam Hỏa Diễm sau lưng hắn như bị một lực lượng vô hình dẫn động co rút lại giống như trọng chùy oanh kích thật mạnh lên lồng ngực Tiêu Viêm.
"Bang!"
Hỏa diễm vừa chạm vào ngực Tiêu Viêm lập tức kình lực cuồng mãnh bạo dũng phát ra. Trên bầu trời, hai thân ảnh như đã thụ thương nhanh chóng b*n r* xa nhau đến hơn mười thước mới dừng lại.
Duỗi tay vỗ lên y bào có chút nhàu nát trước ngực, sắc mặt Tiêu Viêm không có biến hóa gì lớn. Đòn công kích của Thâm Lam Hỏa Diễm nhìn thì có vẻ như hung hãn cương mãnh nhưng chỉ là phản ứng tức thời nên làm cho ngực hắn có chút khó chịu mà thôi.
Nhận một đòn đánh lén của Tiêu Viêm, so ra sắc mặt Hàn Phong không được tốt hơn hắn. Mặc dù trong thời khắc tối hậu, hắn miễn cưỡng tránh né không để công kích của Tiêu Viêm đánh vào bộ phận yếu hại, nhưng cảm giác đau đớn từ trên bả vai tỏa ra làm hắn như chết lặng đi.
Trên bầu trời, hai đối thủ bị hỏa diễm hai màu xanh, lam che khuất tầm nhìn, nhưng trong mắt đều toát ra vô tận sát khí.
Liếc ánh mắt tà ác nhìn hỏa diễm đang xung đột hỗn loạn giữa không trung, lông mày Hàn Phong cau lại. Thời điểm hiện tại quá cấp bách, không thể để tiểu tử này gây rối lâu được nếu không để cho cường giả của Già Nam học viện ra tay thì có muốn chiếm đoạt Vẫn Lạc Tâm Viêm khó khăn lại chồng thêm khó khăn.