Bản thể
Trên trời, vô hình hoả mãng trong tầm nhìn của vô số đạo ánh mắt kinh hãi đột nhiên trở nên hư ảo, trong hư không ngọn lửa dường như vô hình nhưng lại có thể làm cho con người ta cảm nhận rõ ràng sự quỉ dị của ánh sáng hoả diễm quỷ dị, đang sáng dần lên trong miệng vô hình hoả mãng càng.
Nhìn thân hình khổng lồ của vô hình hoả mãng càng lúc càng trở nên hư ảo, Tiêu Viêm mới âm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi, trên khuôn mặt lúc này thấm đẫm mồ hôi, tinh thần thoáng lơi lỏng, Tiêu Viêm lúc này mới cảm giác toàn thân tràn ngập cảm giác thiêu đốt đau đớn. Lúc trước khi tiếp xúc với Vẫn Lạc Tâm Viêm cho dù được Thanh Liên Địa Tâm Hoả ngăm trở hộ nhưng Tiêu Viêm vẫn nếm đau đớn không ít.
"Sau khi Vẫn Lạc Tâm Viêm hiên nguyên hình, sẽ có một thời gian trở nên yếu ớt, trong khoảng thời gian đó chính là cơ hội tốt nhất để ngươi thu phục dị hoả, vốn ta muốn chờ những người khác đến đem dị hoả bức tới tình trạng này nhưng không thể nghĩ cuối cùng vẫn dựa vào ngươi cả." Từ trong lòng Tiêu Viêm tiếng cười Dược Lão vang lên.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, chăm chú ngưng thần nhìn lên khoảng không, vô hình hoả mãng càng thêm hư ảo, hào quang màu bạc thoáng hiện lần nữa.
"Hấp thụ dị hoả quả thật không dễ, nếu thật sự không được, ngươi có thể sử dụng lực lượng của ta để hỗ trợ, nó sẽ làm cho ngươi khi chính diện tiếp xúc không kém gì Hàn Phong, tuy làm như vậy sẽ bại lộ sự tồn tại của ta, bất quá Vẫn Lạc Tâm Viêm ngươi phải đoạt được." Dược Lão yên lặng một hồi, bỗng trầm ngâm nói.
Nghe vậy, Tiêu Viêm chần chờ một hồi, rồi chậm rãi gật đầu, nắm tay thật chặt, trong lòng thầm nói: "Yên tâm đi, lão sư, người đã che chở cho đệ tử trong nhiều năm như vậy, sau này sẽ đến lượt đệ tử bảo vệ lão sư".
"Ha Hả."
Bên trong Tiêu Viêm, linh hồn Dược Lão khẽ mỉm cười, trên linh hồn thể xuất ra tia ánh sáng nhàn nhạt,hắn đã từng mù một lần rồi, bất quá ông trời không phụ hắn, đã không khiến hắn chịu thương tổn một lần nữa, cái loại cảm giác bị người thân nhất của mình phản bội, cảm giác đó thật đau lòng và ăn sâu vào cốt tuỷ.
"Kỷ!"
Một thanh âm thê lương đột nhiên vang lên từ phía chân trời, ngọn lửa vô hình tràn ngập thiên địa bỗng dưng biến mất giống như chưa bao giờ tồn tại.
Ngay khi ngọn lửa biến mất, nhiệt độ xung quanh cũng từ từ hạ dần xuống, nhưng dường như mọi người không thèm để ý. Giờ phút này ánh mắt mọi người đều dừng lại nơi vô hình hoả mãng biến mất, một ngọn lửa kì dị nhỏ nửa thước chậm rãi bốc cháy.
Ngọn lửa nhìn như vô hình kia, mặc kệ ai nhìn thấy nó đều có một cảm giác thật kì dị, bên trong ngọn lửa dường như có cái rì đó chậm rãi lưu động, giống như là tinh linh.