Tiêu Viêm huyền phù trên không khinh khỉnh cười lạnh, Phạm Lao sắc mặt dữ tợn, giống như dầu sôi bị tạt một gáo nước lạnh, nhất thời một cỗ đấu khí màu đỏ phô thiên cái địa từ trong cơ thể hắn bạo dũng ra!
Bàn tay tái nhợt như cây khô đột nhiên chuyển động, nhanh như chớp kết xuất ấn kết quỷ dị, chỉ thấy một trận đấu khí màu đỏ bốc lên, phun trào ra, cuối cùng dưới sự chuyển động của bàn tay, một huyết mâu đỏ sậm nhanh chóng ngưng tụ, xuất hiện trước ánh mắt chăm chú của mọi người.
Huyết mâu ngưng thực, Phạm Lao tay trảo vung lên, nắm chặt nó trong tay, ngẩn đầu hướng về phía Tiêu Viêm, miệng khẽ nhếch, lộ ra răng nanh bén nhọc trắng hếu.
Hai cánh sau lưng dột nhiên chấn động, nhất thời một tiếng rít gào bén nhọn lại lần nữa vang lên, mang theo sát ý hỗn loạn vô cùng, từ trong miệng Phạm Lao bạo rống ra, mà trong luồng sóng âm to rõ đó, thân hình hắn như ngự gió mà đi, hóa thành một đạo huyết ảnh cực kỳ mơ hồ nhanh như chớp đến gần Tiêu Viêm, kình phong bao bọc trường mâu trong tay, cực kỳ tàn nhẫn đâm thẳng đến vị trí trái tim của Tiêu Viêm. Sau khi sử dụng cái gọi là "huyết biến", Phạm Lao tuy vẩn chưa có dấu hiệu tăng vọt đấu khí, bất quá tốc độ lại tăng lên rất nhiều, thậm chí động tác vừa nãy, rất nhiều người chỉ có thể nhìn thấy hắn ngươi hơi hơi run rẩy, chợt nhìn lại lần nữa thì kinh hãi phát hiện, đạo thân ảnh kia đã dần dần trở nên hư ảo, hiển nhiên, đây là bởi vì khi tốc độ đã đạt đến một giới hạn nào đó, sẽ để lại tàn ảnh.
Trước kia Tiêu Viêm sử dụng "Tam thiên lôi động" thi triển đến cực hạn tầng thứ nhất, có thể miễn cưỡng lưu lại một đạo tàn ảnh, bất quá so với tàn ảnh do Phạm Lao tạo ra, rõ ràng vô pháp so sánh, đương nhiên, trạng thái của Tiêu Viêm trước kia nhiều lắm chỉ là Đấu linh mà thôi, có thể tạo ra tàn ảnh mà ngay cả đấu vương cường giả cũng khó thực hiện, cũng đủ để làm hắn kiêu ngạo. Phạm Lao thi triển ra tốc độ kia, làm mọi người trong lòng đầy rung động, nhưng mà, Tiêu Viêm đối diện, khuôn mặt vẫn như cũ không có nhiều biến đổi.
Đồng tử tối đen, huyết sắc trong mắt cấp tốc phóng đại, trong nháy mắt, huyết sắc quang đột nhiên hóa thành khuôn mặt dữ tợn, huyết sắc mâu sắc bén xuyên thấu không khí trở ngại, mang theo kình phong lạnh lẽo, bắn thằng đến.
"Đinh!"
Bóng đen rộng thùng thình đột nhiên thoáng hiện ra, thật dày, giống như một tấm chắn, đứng sững thẳng tắp trước mặt Tiêu viêm, huyết mâu thật mạnh đâm vào, nhất thời, một cỗ kình phong giống như gió bão, mạnh mẽ quay cuồng, thổi quét ra, thậm chí mơ hồ còn nghe thấy tiếng gió, sấm cực nhỏ.
Hai cánh hỏa diễm sau lưng vỗ mãnh liệt một trận, Tiêu Viêm cước bộ lui ra sau hai bước, cánh tay hung hăng vung lên, lúc này mới đem nộ kích của Phạm Lao ngăn cản xuống.