Xa xa trên bầu trời, chiến trường hỗn loạn, từng đạo thân ảnh nhẹ nhàng đối mặt nhau. Phía sau, một Huyết cầu thật lớn mà mắt thường cũng có thể thấy được.
"Cho ta ba phút!" Tiêu Viêm hướng mắt về phía ba người Tử Nghiên, đột nhiên nói.
Nghe vậy, ba người Tử Nghiên ngẩn ra, chợt khẽ gật đầu.
"Khặc khặc, chỉ bằng ba Đấu vương các ngươi? Thâm chí trong đó còn có hai người chỉ mới bước được nửa bước vào Đấu vương, các ngươi nghĩ rằng có thể cầm chân ta sao?" Phạm Lao cười quái dị, nói.
"Lão già, ngươi nói nhiều thật."
Tử Nghiên chu miệng mắng một tiếng, rồi hướng Liễu Kình và Lâm Tu Nhai bên cạnh nói: "Ta lên trước, các ngươi tự bảo trọng!". Tử Nghiên vừa nói xong, không đợi hai người đáp lại, thân ảnh nhỏ nhắn khẽ rung lên, lập tức hướng Phạm Lao cách đó không xa bắn tới, bàn tay gắt gao nắm chặt, cả người toát lên một cỗ lực lượng kinh khủng.
Liễu Kình cùng Lâm Tu Nhai nhìn Tử Nghiên xông lên, cũng đành bất đắc dĩ, rồi lập tức vội vàng động thân, nhanh chóng lao theo. Đấu khí trong cơ thể hai người lúc này đã được phát huy đến mức tối đa, đối thủ lần này không như những lần trước, vô cùng mạnh mẽ, chỉ cần sơ ý cái là có thể trọng thương hoặc tại mất mạng. Đó đều là những việc có khả năng xảy ra.
Ba người Tử Nghiên đột nhiên lao ra viện trợ cho Tiêu Viêm, liền trở thành tâm điểm chú ý của tất cả các đệ tử nội viện. Bốn người này có thể nói là bốn cường giả mạnh nhất nội viện. Bọn họ cùng nhau đối chiến một gã Đấu hoàng, bực đối chiên hấp dẫn thế này, khiến nhiều người nhiệt huyết sôi trào. Một ít đệ tử có chút thực lực tham chiến nhưng không thể xông lên, đều là bị chiến ý tràn ngập trong lồng ngực làm thần tình đỏ bừng bừng. Trong số đó có đám người Lâm Diễm, Nghiêm Hạo. Trong toàn bộ đệ tử nội viện, chỉ có loại cấp bậc như họ mới miễn cưỡng có tư cách tham gia loại chiến đấu này.
"Một đám tiểu bối mà cũng dám cuồng ngôn như thế sao?" Phạm Lao cười lạnh nhìn ba người Tử Nghiên đang lao tới, cánh tay trắng nhợt khô héo đột nhiên run lên, nhất thời ba cỗ huyết sắc đấu khí hùng dũng bay ra, đọng lại thành ba con huyết xà tráng kiện to chừng cánh tay. Phạm Lao bấm tay b*n r*, huyết xà đột nhiên vọt tới, cái miệng đỏ như máu mở lớn dữ tợn, một cỗ tanh hôi ập vào mặt.
Huyết xà nháy mắt đã vọt tới. Tử Ngiên cảm nhận được trong cơ thể huyết xà ẩn chứa năng lượng cuồng bạo dày đặc, sắc mặt thoáng ngưng trọng, bàn tay chậm rãi mở ra, năm ngón tay nhắm ngay huyết xà kia: "Phá!"
"Thình thịch!" Theo thanh âm vang lên, năm ngón tay Tử Nghiên bỗng nắm chặt lại. Nhất thời, một cỗ tia chớp vô hình dao động dần khuếch tán ra, không gian mười thước trước mặt giống như bị một cỗ cự lực kh*ng b* làm cho vặn vẹo. Huyết xà vừa vặn bay qua bay qua chỗ này, liền bị bóp nát thành một cỗ huyết vụ.
Tử Nghiên một kích b*p ch*t một con Huyết xà, nhưng lại bị hai Huyết xà còn lại làm cho có chút luống cuống chân tay. Liễu Kình cùng Lâm Tu Nhai, hai người bấm tay, b*n r* hai đạo kình phong, đem hai con Huyết xà đánh cho rách tả tơi thành một đoàn huyết vụ.
Giải quyết hết đám Huyết xà quấn quanh, Tử Nghiêm điểm mũi chân một cái, thân hình nhỏ xinh uyển chuyển quỷ mị xuất hiện trước người Phạm Lao, vòng eo hơi uốn, bàn chân nhỏ nhắn tinh tế xoay một hình cung tròn, hung hăng hướng sau đầu đối thủ đá tới.
Bàn chân Tử Nghiên nhìn nhỏ mà nhu nhược, cơ hồ có cảm giác chỉ cần nắm chặt nhẹ nhàng là sẽ bẻ gãy, nhưng ai mà dám xem nhẹ lực lượng kh*ng b* ẩn chứa bên trong đó, chắc chắn sẽ phải chịu quả đắng thê thảm.
Phạm Lao đã có nhiều năm kinh nghiệm ở Hắc Giác Vực, nơi mà người ăn thịt người hỗn loạn như vậy, nên khi cùng Tử Nghiên đối chiến, hắn tự nhiên sẽ không phạm sai lầm cơ bản đó. Hơn nữa, khi hắn nhìn thấy Tử Nghiên một quyền bóp nát Huyết xà, hắn đã biết tiểu cô nương nhìn có vẻ nhu nhược này sở hữu một lực lượng kh*ng b* như thế nào! Bởi vậy, hắn đối với một cước này của Tử Nghiên, tự nhiên lựa chọn chỉ khinh thường đứng nhìn.