Thình lình có tiếng cười, tiếng hoan hô vang vọng đột nhiên ngừng lại, vô số đệ tử ngửng mặt kinh ngạc, nhìn khoảng không trên trời đột nhiên xuất hiện một nhóm đông người, có chút không rõ lắm tình huống phát sinh.
Trên bầu trời, Tô Thiên sắc mặt âm trầm nhìn đoàn người phá vỡ kết giới, ánh mắt chậm rãi dừng ở một nam tử mặc bào phục Luyện dược sư, ánh mắt lập tức híp lại, cười lạnh nói: "Không biết kẻ đến là ai, nguyên lai là Dược hoàng Hàn Phong của Hắc Giác Vực a".
"Ha hả, đại trưởng lão khách khí rồi, danh hiệu kia, bất quá là bằng hữu ở Hắc giác vực tùy ý đặt cho, ta thực không dám nhận." Nam tử được xưng là Hàn Phong kia, đôi môi mỏng hơi tươi cười, hướng về phía Tô Thiên mỉm cười nói. Nguồn truyện: Truyện FULL
"Hàn Phong, đây là địa phương của Già Nam học viện, các ngươi không mời mà tới, là muốn cái gì?" sắc mặt của Hổ Kiền, cũng vì đám người Hàn Phong xuất hiện, mà trở nên có chút nghiêm trọng, bay đến sau Tô Thiên, hướng về phía Hàn Phong quát.
"Hắn chính là Hàn Phong?". Trên mặt đất, Tiêu Viêm nghe được cái tên này, ngẩn ra, chợt thấp giọng kinh ngạc nói, ánh mắt thầm đánh giá người có thể tính là luyện dược sư đồng môn sư huynh của mình.
Hàn Phong nhẹ nhàng cười, ánh mắt hướng về phía đỉnh Thiên phần luyện khí tháp vỡ tan kia, thanh âm ôn hòa nói, "Dị hỏa chính là thiên địa kì vật, các ngươi lại đem nó phong ấn ở đây, có thể nói có chút quá mức tàn nhẫn, ta thân là Luyện dược sư, dị hỏa trong lòng chúng ta như là một loại tín ngưỡng, cho nên Hàn Phong muốn mời Đại trưởng lão đem phóng thích Dị hỏa ra, không nên nhốt lại nữa." Hàn phong vừa nói ra lời này, không chỉ có đám Tô Thiên sắc mặt trở nên cực kỳ quái dị, mà những người sau lưng Hàn phong cũng là vẻ mặt cổ quái, bọn họ ở Hắc giác vực giết chóc là chuyện như cơm bữa, làm gì quan tâm đến thứ chó má bị nhốt kia, hơn nữa tối trọng yếu là thứ bị nhốt kia căn bản không phải nhân loại, mà chính là một ngọn lửa mà thôi, tuy rằng bản thân nó có năng lượng cực kỳ mạnh mẽ.
"Thật sự là cái cớ buồn cười, ngươi nghĩ người ở Già Nam học viện đều là hài tử ba tuổi hết phải không?" Hổ Kiền cười lạnh một tiếng, vung tay lên, chỉ nghe tiếng xé gió vang lên đầy trời, chợt gần hai mươi bóng người sau lưng hiện đôi cánh bằng đấu khí bay vọt đến, nhìn chằm chằm đám người Hàn Phong.
"Muốn cướp Dị hỏa thì nói rõ trực tiếp luôn đi, nói bóng gió không hợp với thân phận của ngươi." Tô Thiên phất một ống tay áo, ánh mắt bỗng nhiên đảo qua đám người hình dạng cổ quái sau lưng Hàn phong, bàn tay nhất thời hơi nắm chặt, nhàn nhạt nói, "Ha hả, không hổ là Dược hoàng a, ngay cả thủ lĩnh của các thế lực Huyết tông, Địa viêm môn, Bát phiến môn đều có thể thỉnh đi được, lực kêu gọi này, chỉ sợ trong Hắc giác vực chỉ mình ngươi có được a."