Đám người Hổ Kiền vừa xuất hiện không nghi ngờ là một đội quân đầy đủ sinh lực làm cho các trưởng lão vốn đã tiến vào trạng thái cực hạn tinh thần đại chấn. "Chúng trưởng lão nghe lệnh, thay thế các vị trưởng lão!" Đại đoàn nhân ảnh đang lược thiểm trên năng lượng tráo trên bầu trời, Hổ Kiền vừa vung tay, tức thời, mười mấy danh cường giả vừa từ ngoại viện đuổi tới phi thân lên. Dưới sự phối hợp ăn ý đã thuận lợi chuyển giao sang.
Gánh nặng trong tay vừa chuyển đi, vài trưởng lão kia cũng thở dài nhẹ nhõm, hướng về phía đám người Hổ Kiền chắp tay tỏ lòng cảm kích, sau đó phi thân hạ cánh, ngồi xếp bằng dưới đất, nhanh chóng khôi phục lại đấu khí tiêu hao trong cơ thể.
Tuy nói những trưởng lão ngoại viện mà Hổ Kiển mang đến so với thực lức nội viện trưởng lão có phần yếu hơn nhưng lại hơn ở chỗ nhân lực nhiều. Do đó, tuy màu sắc năng lượng võng nghiêm mật trở nên ảm đạm, nhưng vẫn có thể chống lại sự va chạm điên cuồng của vô hình hỏa mãng.
Cảm nhận được lực công kích của vô hình hỏa mãng ngày càng yếu, trong lòng Tô Thiên cũng thở dài nhẹ nhõm. Xem ra, nó đã tới lúc kiệt sức.
Phía ngoài năng lượng võng nghiêm mật khoảng trăm mét, đám người bu đen trên các nóc phòng, nhìn chằm chằm đến khoảng không kh*ng b* phía đối diện, đều có cảm giác nao nao không biết nói gì. Các trưởng lão thường ngày được mọi người kính sợ lại trở nên cực kỳ yếu ớt dưới vô hình hỏa mãng kia. Cho dù với nhãn lực của bọn họ cũng có thể thấy được, lúc trước, nếu không có viện quân kịp lúc từ ngoại viện, e rằng năng lượng võng kia đã bị vô hình hỏa mãng phá tan.
Không một lời nói, nhưng ai cũng mang một cảm giác kinh hãi đối với vô hình hỏa mãng thần bí kia. Bằng vào tự thân sức lực, lại có thể làm cho nội viện long trời lỡ đất. Cho đến cả đại trưởng lão cũng có vẽ cực kỳ kiêng kị.
"Đó đến tột cùng là cái gì vậy?" Trong lòng của mọi người đều lẩm bẩm trong sự khiếp hãi.
Trên bầu trời, cảm thấy điên cuồng công kích không có hiệu quả, vô hình hỏa mãng rốt cục cũng đình chỉ hành động vô ích lại, lần nữa dừng thân thể khổng lồ ở giữa không trung. Con người trắng dã gắt gao nhìn vào năng lượng võng trên bầu trời. Chiếc lưỡi rắn to cỡ nữa thước phun ra xuy xuy, tựa như đang ngưng tụ lại năng lượng tiếp tục công kích.
Mắt thấy vô hình hỏa mãng ngừng lại súc lực, áp lực lên đám người Tô Thiên cũng giảm mạnh. Nhưng họ không dám lơi lỏng chút nào bởi ai cũng rõ không chừng con quái to lớn phía dưới sẽ liều chết triển khai công kích cực kỳ hung hãn ngay sau đó. "Tô trưởng lão, tiếp tục đối chọi như vậy với nó, đối với chúng ta thật không khéo chút nào. Duy trì năng lượng võng này rất tiêu hao đấu khí, nếu nó vẫn đứng yên, chúng ta cũng không có khả năng kéo dài được lâu." Hổ Kiền thiểm lược đến bên cạnh Tô Thiên, ánh mắt chằm chặp nhìn vô hình hỏa mãng bên trọng năng lượng võng, nhíu mày trầm giọng nói.