Bên ngoài biên giới sơn mạch của Nội Viện có một thành thị mang tên Phong Thành. Thành này mặc dù không lớn nhưng trong Hắc Giác Vực cũng đạt được địa vị hết sức quan trọng. Nguyên do là bởi vì Hắc Giác Vực Dược Hoàng Hàn Phong cư ngụ tại nơi này.
Là đệ nhất luyện dược sư trong Hắc Giác Vực, Hàn Phong từ sớm đã tiến vào Lục Phẩm luyện dược sư. Địa vị trong lòng đa số cường giả cũng khá cao. Đương nhiên, một gã Lục phẩm luyện dược sự cho dù là trên toàn đại lục cũng cực kỳ hiếm thấy. Dù là Đấu Hoàng, hay thậm chí cả Đấu Tông cường giả khi gặp mắt hắn cũng phải khách khí 3 phần, bởi ai ai cũng biết một vị Lục Phẩm luyện dược sư có sức kêu gọi lớn đến mức nào!
Phong Thành, tòa thành này đặt theo tên của Hàn Phong. Vinh dự đặc biệt này, trong vùng tràn ngập giết chóc và hỗn loạn như Hắc Giác Vực này cũng chỉ có vài người ít ỏi. Mà Hàn Phong là một trong số đó!
Chỗ trung tâm thành thị là một mảnh rừng trúc hoàn toàn tương phản với không khí ồn ào, tấp nập của phố thị. Mảnh trúc lâm này được phòng ngự cực kỳ sâm nghiêm. Người bình thường, cho dù là ai chớ nói đến việc tiến vào mà chỉ cần đến gần đã bị tấn công. Hàng năm, số người bị trúc lâm thủ vệ giết cũng không ít. Nơi này tuy rằng u tĩnh, nhưng lại là cấm địa trong lòng rất nhiều người dân Phong Thành.
Sâu trong trúc lâm có một tòa trúc lâu, màu sắc xanh như ngọc bích lại thẩm thấu một loại hương thơm nhè nhẹ của trúc.
Trong trúc lâu, ở một vị trí cao ráo gần cửa sổ có một vị nam tử đang ngồi xếp bằng. Thân hắn mặc một bộ bào phục của Luyện Dược Sư. Phía sau bào phục được thêu một chữ "Phong" cực kỳ tinh tế. Lúc này, tâm thần nam tử đang chìm vào một toa thuốc trong tay, lòng không một sự lơ đễnh, cực kỳ chuyên chú.
Trong lúc yên lặng trầm thần, cái đầu đang rũ xuống bỗng nhiên ngẩng lên, ánh mắt lợi hại bắn thẳng về phía chân trời phương Bắc. Ở nơi này, hắn cảm nhận được một cỗ năng lượng dao động mơ hồ nhưng có một ít quen thuộc.
Mày hơi nhíu lại, khuôn mặt anh tuấn hơi mím chặt đôi môi mỏng, toát lên vẻ lạnh lùng nghiêm nghị. Nhưng như vậy lại thêm vài phần mị lực cho hắn.
"Loại cảm giác này…" Chậm rãi gõ quyển trục trong tay lên trán, nam tử nhẹ giọng than.
Trông não không ngừng hiện lên vô số tin tức, sau một lúc lâu, quyển trục đang gõ lên trán đột nhiên cứng lại, nam tử mắt như điện, lại bắn về phía ba động năng lượng đang truyền ra, âm thanh kinh nghi xen lẫn vài phần kinh ngạc: "Cái này… hình như là dị hỏa dao động?"
Tâm cảnh đang bình ổn, dưới sự dao động năng lượng bất thình lình được truyền tới trở nên bất ổn. Đôi mắt hắn chậm rãi nhắm lại, đầu ngón tay gãy nhẹ, một cỗ hỏa diễm màu xanh đậm trong như nước hồ, quỉ dị từ trong cơ thể nam tử phụt ra, đem hắn bao kín lại.