Dưới ánh nhìn kinh hãi của mọi người, huyết sắc dung nham mang theo dòng nham tương nóng bỏng, phô thiên cái địa lao vào đạo phong ấn cuối cùng, rồi chợt va chạm kịch liệt với đỉnh của Thiên Phần Luyện Khí Tháp.
"Bang!"
Âm thanh trầm thấp cự đại như nộ lôi đột nhiên ầm vang bên tai của mọi người. Lúc này nó nghe như tiếng vẫn thạch va chạm nhau. Đám người Tiêu Viêm đều cảm giác rõ ràng, toàn bộ Thiên Phần Luyện Khí Tháp run lên kịch liệt.
Nhìn dung nham nóng bỏng phun ra từ động sâu, sắc mặt mọi người đều tái nhợt. Cho dù đã có vòng năng lượng cách ly nhưng vẫn mơ hồ cảm nhận được cỗ nhiệt độ nóng cháy của dòng dung nham đỏ rực đang va chạm nảy lửa với đỉnh của Thiên Phần Luyện Khí Tháp. Tuy nhiên cỗ khí thế hung mãnh quyết ý tiến lên đó vẫn chưa phá hủy được đỉnh tháp. Trong khoảnh khắc va chạm, đỉnh tháp đen thẩm lập tức hiện lên một tầng năng lượng tráo hắc ám. Tầng năng lượng bảo hộ này có độ dày không bằng đầu ngón tay, trông có vẻ yếu ớt nhưng lại có thể trấn áp dòng dung nham nóng chảy vô cùng hung hãn kia.
Trùng kích thất bại, vô số đá vụn phun ra từ bên trong dòng dung nham, sau đó bắn vào xung quanh vòng năng lượng. Nhưng vừa mới tiếp xúc đã bị năng lượng cuồng bạo trên vòng năng lượng chấn thành phấn mạt.
Sau khi thất bại, dung nham đỏ rực vẫn chưa rút đi, chỉ vỏn vẹn hạ thấp vài chục thước. Mà phía trên dung nham đỏ rực, triều lãng (ngọn sóng- để vậy cho hay-a.Hóng) nóng cháy không ngừng bốc lên. Chỉ chốc lát sau, triều lãng đột nhiên đại trướng. Lúc này, đám người Tiêu Viêm đang há hốc mồm nhìn một đầu mãng xà lửa trong suốt khổng lồ chậm rãi trườn đi trong ngọn sóng lửa, chỉ lộ ra một cái đầu dữ tợn, to kh*ng b*.
"Đây là cái thứ gì?" Nhìn vô hình hỏa mãng đang lộ ra cái đầu và một đoạn thân hình khổng lồ của mình, cho dù là đám người có định lực như Lâm Tu Nhai cũng không khỏi kinh hãi thất thanh hô lên. Hai mắt chết trân nhìn chằm chằm vô hình hỏa mãng trong dòng nham thạch nóng chảy kia. Yết hầu Tiêu Viêm cũng nuốt ực một cái. Đây là lần đầu tiên hắn nhìn đầu hỏa mãng khổng lồ ở khoảng cách gần như vậy. Hơn nữa hắn cũng cảm nhận được ngọn lửa vô hình trong dung nham kia chính là bản thể của Vẫn Lạc Tâm Viêm thần bí tiềm ẩn dưới đáy thâm động mà hắn gặp ở ngày đầu tiên vào Thiên Phần Luyện Khí Tháp.
"Không nghĩ tới Vẫn Lạc Tâm Viêm đã tiến hóa thành bộ dạng này. Thứ này so với ma thú bình thường cũng không khác biệt gì nhiều." Thanh âm Dược Lão giờ phút này đột nhiên vang lên cực kỳ kinh hãi. Xem ra, vô hình hỏa mãng đã gây cho ông một trận rung động không nhỏ.
Trong lòng Tiêu Viêm cũng chấn động mà gật đầu. Từ một ngọn lửa vô hình, trải qua vô tận tuế nguyệt (năm tháng- a.Hóng) tích lũy và ngưng tụ, đã tiến hóa thành hình dáng hiện tại. Sự thần kỳ của thiên địa đại tự nhiên đích xác làm người ta chỉ nhìn thôi đã phải kinh hãi.