Theo đoàn ngọn lửa vô hình kia tiến vào đỉnh đầu đám người Tiêu Viêm, nhất thời, thân thể mười một người đều xuất hiện run rẩy ở các mức độ khác nhau. Ngay sau đó, khuôn mặt dần đỏ lên giống như bị than lửa nung, thậm chí còn có nhè nhẹ sương trắng, thẩm thấu ra từ trên đầu mọi người.
Nhìn khuôn mặt đỏ lên của mười một người kia, Tô Thiên khẽ gật đầu, hướng về hai gã trưởng lão dặn bảo, nói: "Giám sát chặt chẽ một chút. Đừng để xảy ra sự cố."
Hai gã trưởng lão khom người nhận lệnh. Trong đó một vị trưởng lão áo bào tro thở dài nói: "Không biết lần này sẽ có bao nhiêu người có thể thành công vượt qua đây?"
"Tâm viêm luyện thể loại này, hiệu quả hơn xa so với tâm viêm luyện thể khi tu luyện ở mấy tầng trên. Phỏng chừng như thế này, cho dù có ý chí kiên định đi nữa, muốn vượt qua được cũng không có tuyệt đối chắc chắn." Tô Thiên nhàn nhạt nói. Nguồn: https://webtruyenchu.com
Gã trưởng lão kia cũng cười khổ gật gật đầu. Nói: "Nhóm cường bảng Top mười lần trước tới đây, chỉ có bốn người thành công vượt qua, còn lại sáu người, đều là thất bại, nhưng lại bị nội thương không nhẹ, ước chừng phải điều trị hai ba tháng mới khỏi hẳn, "ai" (thở dài), lợi ích của tâm viêm luyện thể dĩ nhiên là làm cho người ta thèm đỏ mắt, cho dù vậy cũng không phải dễ dàng hưởng thụ a."
"Đều xem cơ duyên của chính bọn hắn đi thôi, thất bại cũng không sao. Tâm viêm luyện thể thành công cũng chỉ là làm cho bọn họ ngày sau khi đột phá cấp bậc đấu vương thoải mái một ít, chứ cũng không có hiệu quả trực tiếp đưa bọn họ tăng lên tới đấu vương. Có thể tiến vào Top mười cường bảng phần lớn đều là người có thiên phú ưu tú, chỉ cần không phải là người có vận khí cực kỳ đen đủi, hao phí thời gian năm đến mười năm. Hết thảy đều có cơ hội tiến vào đấu vương." Tô Thiên tùy ý nói, ánh mắt chợt liếc về hướng phía sau "thâm động" thật lớn kia, khẽ nhíu mày, nói: "Gần đây Vẫn Lạc Tâm Viêm như thế nào rồi? Có "động tĩnh" gì không?"
Nghe được Tô Thiên đặt câu hỏi, trưởng lão áo bào tro lúc nãy vội vàng nói:"Trong khoảng thời gian này Vẫn Lạc Tâm Viêm lại là bình tĩnh một cách kỳ lạ, thậm chí là ngay cả một chút dao động cũng không có xuất hiện, nếu không phải lúc trước chúng ta phát hiện nó có dấu hiệu hoạt động, chỉ sợ ta đã cho rằng nó đã lặng lẽ chạy thoát."
"Không có động tĩnh?" Nghe vậy, Tô Thiên chẳng những không vui mừng, ngược lại sắc mặt dần dần trở nên ngưng trọng, qua nhiều năm như vậy, Vẫn Lạc Tâm Viêm luôn luôn "đánh sâu" vào phong ấn, làm sao có thể trong lúc này lại đột nhiên hoàn toàn không có động tĩnh? Điều quá bình thường lại là bất thường, chẳng lẽ là Vẫn Lạc Tâm Viêm chuẩn bị gây chuyện?
Các ý niệm trong đầu chuyển động, Tô Thiên sắc mặt lại càng thêm ngưng trọng, một lát sau, trầm giọng nói: "Phong ấn như thế nào?"