Khi Tiêu Viêm vừa trở lại Bàn Môn thì vừa vặn gặp Ngô Hạo Hổ Gia. Hai người nhìn thấy Tiêu Viêm sắc mặt âm trầm thì liếc mắt nhì nhau một cái, không rõ là ai đã đem cái tên khuôn mặt thường xuyên tươi cười này chọc giận rồi.
Ánh mắt Tiêu Viêm lơ đãng, nhìn vào chẳng đoán ra được gì, Hổ Gia nhịn không được, thấp giọng hỏi: "Huân Nhi đâu?"
Tiêu Viêm cước bộ dừng lại một chút, rồi chậm rãi thở ra một hơi, nói: "Đi rồi."
"Đi rồi?" Nghe vậy, Ngô Hạo cùng Hổ Gia nhất thời ngẩn ra, thần tình kinh ngạc: "Đi đâu, khi nào thì trở về? "
"Nàng trở về gia tộc, về sau sợ là không thể quay lại." Tiêu Viêm dừng tại cửa phòng, nhàn nhạt nói một tiếng, lặng thinh đẩy cửa vào, sau đó thình thịch một tiếng, cửa phòng bị đóng lại thật mạnh.
Ngô Hạo cùng Hổ gia chăm chăm nhìn cánh cửa đóng chặt kia, môt lúc lâu sau mới có chút tiếc nuối thở dài một hơi, trải qua một thời gian ở chung lâu như vậy, hai người đối với cô gái luôn nhu hòa mỉm cười kia, hay cơ hồ là tất cả mọi người trong Bàn Môn đều có cảm giác kính yêu cùng tôn sùng, nay chợt nghe thấy nàng rời đi, tự nhiên trong lòng mọi người đều cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó.
"Ai, tin tức này nếu truyền ra ngoài, sợ rằng sĩ khí không ít thành viên Bàn Môn sẽ tụt xuống mất." Thật lâu sau, Hổ Gia thở dài một hơi, nói.
Ngô Hạo cười gật đầu, thấp giọng nói: "Khó trách, ta luôn cảm giác được Huân Nhi gần đây có điểm kì quái, nguyên lai là sắp phải rời đi a"
"Ta sợ Tiêu Viêm trong lòng cũng không chịu nổi a." Hổ Gia bất đắc dĩ buông tay, chợt xoay người đi ra bên ngoài, nói: "Quên đi, không nên quấy rầy hắn, cứ để hắn yên tĩnh a."
Ngô Hạo gật đầu, không biểu lộ cảm xúc gì đi theo sau.
Trong căn phòng nhỏ nhàn nhạt mùi thơm của thiếu nữ lưu lại, Tiêu Viêm nằm trên chiếc giường mềm mại, chậm rãi nhắm mắt lại, trong lòng xuất hiện hình ảnh một cô gái động lòng người nhất kia cau mày cười, như dao khắc thật sâu trong tâm tưởng hắn.
Khi nàng còn ở bên, hắn thật ra chưa từng có cảm giác như vậy, hiện giờ nàng đã đi xa rồi, cỗ cảm xúc kia mới từ trong sâu thẳm bên trong tâm trí hắn len lỏi mà ra. Cảm giác giống như tẩu hỏa nhập ma vậy, cứ quanh quẩn trong đầu liên miên không dứt. Tiêu Viêm hít sâu một hơi, giờ hắn biết cái hình ảnh kia, sợ là sẽ bám theo hắn suốt cả cuộc đời này. "Ta sẽ đi tìm ngươi cả cuộc đời này", Tiêu Viêm nắm chặt tay lại, nhủ thầm nhưng thanh âm cứ vang lên trong phòng.
Sau một thời gian ngắn yên tĩnh, ngày hôm sau, nội viện lại trở nên náo nhiệt, bởi vì hôm nay mười người đứng đầu cường bảng sẽ tiến vào Thiên phần luyện khí tháp tầng dưới cùng để tiếp thụ căn nguyên tâm hỏa phân thể. Người trong nội viện đều rõ, chỉ cần chịu qua được lại phân thể này, cơ hồ về sau sẽ dễ dàng tấn giai Đấu vương hơn, loại cơ hội này chỉ có thể ngộ không thể cầu, đủ để làm cho bất cứ ai cũng phải lóa mắt.