Sau khi Tiêu Viêm thức tỉnh,mọi việc cũng đều trở lại bình thường. Tuy rằng mỗi lần lộ diện trong viện đều không ít tiếng kinh hô cùng đủ mọi loại ánh mắt dòm ngó,nhưng rồi dần dần, Tiêu Viêm cũng coi như không có việc gì.
Tuy rằng hiện giờ đại tái đã chấm dứt, nhưng có lẽ phải chờ những thí sinh đã dự thi tu dưỡng một thời gian, nên việc tiến vào tầng chót Thiên Phần Luyện Khí Tháp bị tạm hoãn, nhưng đối với một số người luôn chờ đợi cơ hội này như Tiêu Viêm thì lại có chút không chịu được.
Bởi vì mới tấn chức lên nhị tinh đấu linh, cho nên trong khoảng thời gian này Tiêu Viêm vẫn chưa tiến vào tầng tháp trung để tu luyện mà lại lặng lẽ tinh luyện lượng đấu khí vừa tăng trong cơ thể. Thực lực đột nhiên tăng manh, tất nhiên làm con người thích thú. Nhưng tấn cấp lần này không phải do từng bước tu luyện, đó là tấn giai tối kị, bởi vậy để phòng ngừa tác hại về sau, Tiêu Viêm đang cố gắng luyện hoá đấu khí, để thực sự bước vào nhị tinh cấp bậc chứ không phải hư phù thực lực.
Lúc trước ở Hắc Giác vực g**t ch*t thiếu tông chủ Huyết tông là ví dụ tốt nhất, tuy rằng đã tiến vào đấu linh cấp bậc nhưng so với các đấu linh giả khác còn yếu nhược hơn rất nhiều. Bây giờ trong cơ thể đấu khí hư phù không ổn định làm cho thực lực chiến đấu không thể phát huy cực hạn được.
Mỗi ngày đều nhàn nhã tu luyện, đấu khí trong cơ thể vốn hư phù bất định dần dần trở nên ngưng thực lại. Có Thanh Liên Địa Tâm Hoả trợ giúp tinh luyện đấu khí, làm cho Tiêu Viêm tinh luyện đấu khí hao tổn tinh lực cùng thời gian ít hơn người thường rất nhiều.
Cuộc sống trở nên nhàn nhã, Huân Nhi chẳng biết vì sao luôn thích kéo Tiêu Viêm cùng mình tiến vào thâm sơn, rồi nằm ở bãi cỏ xanh um tùm, dựa sát vào nhau, sưởi những tia nắng vô cùng ấm áp, đầy thư thái và hạnh phúc. Bất quá mặc dù đang hưởng thụ nơi rừng núi yên tĩnh, Tiêu Viêm cơ hồ lại cảm thấy có việc gì đó sắp phát sinh. Xung quanh là bãi cỏ xanh lục um tùm nhìn như một tấm thảm xanh biếc trải dài tới chân trời, cách đó không xa là những dãy núi trùng điệp cùng với những đám mây nhàn nhạt lượn lờ, mọi thứ thật giống như tiên cảnh.
Tiêu Viêm cùng Huân nhi im lặng nằm trên bãi cỏ, ánh nắng chiếu lên bao trùm thân thể làm cho người ta cảm thấy tràn đầy ấm áp và buồn ngủ.
Hơi nghiêng đầu, Hai con mắt sáng như bảo thạch của Huân Nhi nhìn về hắc bào thanh niên đang nhắm hai mắt nhàn nhã nằm bên cạnh, cái miệng hơi cong lên. Lát sau như nghĩ tới việc gì đó, ánh mắt chợt buồn thấp giọng nói: " Tiêu Viêm ca ca, quyển trục Huân Nhi đưa cho ngươi, chờ khi nào ngươi tấn cấp đấu vương, thì nhất định phải hảo hảo tu luyện nga.". Lắng nghe giọng nói ôn nhu đó, Tiêu Viêm mở mắt, cười xoa đầu Huân Nhi nói: " Đó là tự nhiên, Huân Nhi đã cấp, sao có thể không toàn tâm tu luyện cơ chứ? ". Nghe vậy, huân nhi mới đình nhiên khẽ cười. Tiếng cười như núi tuyền khẽ chạm vào núi đá bàn thạch, thanh thuý dễ nghe vô cùng.