Theo tiếng cười Tiêu Viêm phát ra, trên thân thể Thanh Hỏa khôi giáp cũng nháy mắt chặt chẽ bao bọc, chớp mắt ngắn ngủi đem thân ảnh Tiêu Viêm tiêu biến trong đó.
Ngưng tụ hỏa diễm khôi giáp này là Tiêu Viêm đã sớm có chuẩn bị, tốc độ nhanh kh*ng b*, thậm chí ngay tại lúc thủ trảo của Liễu Kình vừa tới thì Thanh Hỏa khôi giáp cũng đã triệt để thành hình. Bạn đang đọc truyện tại
Đột ngột xuất hiện hỏa diễm khôi giáp này làm Liễu Kình hơi co rụt lại, tiếp xúc gần gũi như vậy làm thân thể mơ hồ truyền đến cảm giác bị phỏng, trong lòng hắn minh bạch, thanh sắc hỏa diễm của người này có chút quỷ dị.
"Ta thật ra là muốn nhìn xem khôi giáp này của ngươi có thể ngăn cản công kích này? ".Công kích gần trong gang tấc muốn thu hồi dĩ nhiên là không kịp, bởi vậy trong mắt Liễu Kình hiện lên một tia lạnh lùng, thế công không thu mà tiến tới, đấu khí cuồng mãnh trong cơ thể bắt đầu khởi động, đạm kim sắc đấu khí ngoài thân hung bạo b*n r* quang mang chói mắt, đem sức nóng của hỏa diễm ngăn cách đi.
Bởi vì đấu khí trong cơ thể xuất ra, trảo phong Liễu Kình trong nháy mắt càng thêm sắc bén, cuối cùng va chạm thật mạnh lên bề mặt hỏa diễm khôi giáp!
Hai người chạm vào nhau như sắt thép va chạm, tiếng vang thanh thúy giữa không trung vang lên.
Sau khi âm thanh hạ xuống, chỉ thấy dưới kia, khôi giáp cực kỳ chắc chắn nhất thời mặt ngoài có một vết lõm thật sâu, mà Tiêu Viêm ở sau Thanh Hỏa khôi giáp cũng như là trúng đòn nghiêm trọng lùi ra sau vài bước, tuy rằng Thanh Hỏa khôi giáp ngăn cách đại bộ phận kình khí nhưng như cũ vẫn có một ít ám kình xuyên thấu qua khôi giáp, làm thân hình hắn chấn động.
Tiêu Viêm cước bộ thoái lui, Liễu Kình bạo phóng, nháy mắt đuổi kịp, song trảo cong lại tấn công, kim quang sắc bén để lại từng đạo tàn ảnh giữa không trung. Kim quang cuồn cuộn không ngừng tấn công trên bề mặt Thanh Hỏa khôi giáp, nhất thời toàn bộ trong sân đều vang vọng tiếng "thương thương" làm người ta sợ hãi.
Theo công kích điên cuồng của Liễu Kình, Thanh Hỏa khôi giáp vô cùng chắc chắn kia vết lõm ngày càng nhiều, cơ hồ vỡ nát, Tiêu Viêm ước chừng vẫn bị cỗ kình lực mạnh mẽ kia chấn lui về phía sau vài chục bước, mà đó là đã có hỏa diễm khôi giáp cách trở đại bộ phận kình lực. Kết quả sẽ khó có thể tưởng tượng nếu Tiêu Viêm không âm thầm chuẩn bị sớm, một khi tay trảo mang cỗ lực có thể làm tan vàng vỡ đá kia đánh trúng thân thể, kết cục ít nhất hắn cũng vì trọng thương mà mất sức chiến đấu.
Trên khán đài quảng trường, vô số người đầu đầy mồ hôi nhìn Liễu Kình giữa sân tàn ảnh đầy trời điên cuồng công kích, trong lòng đều thầm nghĩ không hổ là Phách thương Liễu Kình, công kích này thật là bá đạo tuyệt luân. Nếu thế công sắc bén của Liễu Kình làm người ta cứng lưỡi thì Tiêu Viêm lại làm mọi người sợ hãi than, đối mặt với Liễu Kình cuồng bạo công kích như thế, đã rơi vào hạ phong, nhưng vẫn chưa bị đánh bại, chừng ấy đủ để mọi người thán phục: "không hổ là người đủ tư cách để những người như Liễu Kình, Lâm Tu Nhai coi trọng, chỉ người này mới đích xác có loại bổn sự này."