Trăng treo như đĩa bạc, ánh trăng nhàn nhạt từ phía chân trời nhẹ nhàng chiếu rọi khiến toàn bộ nội viện như được khoác một chiếc áo bạc mông lung.
Trong phòng, Tiêu Viêm ngồi xếp bằng trên đầu giường tiến hành tu luyện. Năng lượng thiên địa chậm rãi tụ tập xung quanh hắn rồi cuồn cuộn không ngừng tiến nhập bên trong thân thể.
"Tiêu Viêm ca ca ngủ rồi à?". Tu luyện được gần một giờ thì chợt có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, thanh âm hoà nhã của Huân Nhi truyền vào phòng.
Chậm rãi mở mắt, Tiêu Viêm nghi hoặc hướng về phía cửa phòng, cười nói: "Vào đi".
Cửa phòng mở ra, một cô gái áo xanhchậm rãi đi vào, dưới ánh trăng nhàn nhạt soi qua khung cửa sổ hiện lên đôi má thanh nhã tuyệt mỹ làm chúng nhân nhịn không được mà say mê chìm đắm.
Nhìn thiếu nữ thân thể thon dài mềm mại mà duyên dáng đứng trước mặt, cộng thêm u hương nhàn nhạt toả ra, Tiêu Viêm trong lòng thầm rung động. Tiểu nữ hài năm đó luôn bám theo mình nay đã trở thành một mỹ nữ xinh đẹp động lòng người rồi.
Ngả người xuống giường, hướng mắt nhìn con ngươi trong như nước mùa xuân, trong ánh mắt Tiêu Viêm như có lửa thiêu đốt, ôn nhu hỏi: "Có việc gì vậy?". Như cảm nhận được ánh mắt nồng cháy của Tiêu Viêm, Huân Nhi hai má nhẹ ửng hồng, tư thái tiểu nữ nhi này, quả thật cùng với bộ dáng lạnh nhạt thường ngày kia hoàn toàn tương phản. Không thể phủ nhận Huân Nhi giờ phút này có một mị lực phi phàm.
Hỏa nhiệt trong mắt Tiêu Viêm ngày càng đậm. Đêm dài tịch mịch, cô nam quả nữ ở cùng một chỗ, thật dễ làm người ta nghĩ đến những chuyện không lành mạnh.
Theo ánh mắt ngày càng nồng cháy của Tiêu Viêm, vết hồng trên khuôn mặt Huân Nhi cũng càng thêm đậm. Một lúc sau, Huân Nhi từ trong nạp giới lấy ra một quyển trục màu đen, đưa cho Tiêu Viêm rồi xoay người định chạy đi. Nhưng Tiêu Viêm nhanh tay lẹ mắt chụp lấy cổ tay thanh khiết trắng ngần như ngọc kia, kéo nhẹ một cái, giữa tiếng kêu thảng thốt của Huân Nhi, nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng.
Ôm thân thể mềm mại kia trong lồng ngực, Tiêu Viêm cảm nhận đươc hơi ấm truyền qua áo. Huân Nhi gương mặt đỏ bừng tựa hồ muốn tan thành nước, cả người thoáng giãy dụa, sau đó đành thả lỏng không phản kháng. Thanh âm nàng nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Không muốn". Tiêu Viêm không nhịn được nắm chặt bàn tay tinh tế mảnh mai kia một, cảm giác thoải mái tràn đầy trong lòng. Cúi đầu xuống nhìn thần tình đỏ bừng của Huân Nhi, hắn trêu: "Nha đầu này, nửa đêm chạy tới phòng ta có ý đồ gì, mau thành thật khai báo". Huân Nhi thấp giọng than thở "Ác nhân kiện hảo nhân a".
Nhìn cái miệng nhỏ nhắn chu ra, xuất hiện bộ dáng tiểu nữ nhân bị ủy khuất thường ngày khó thấy của Huân Nhi, Tiêu Viêm cánh tay không tự chủ được vòng qua cái eo nhỏ nhắn ôm thật chặt, còn tay kia nâng cằm nàng, nhìn Huân Nhi hai mắt mở to, trong ánh mắt mọng nước chợt xuất một tia thùy mị kiều diễm, đôi môi ướt át hồng nhuận, hắn chậm rãi cúi thấp đầu.