Phía trên bầu trời, hắc bào thanh niên vẫy đôi cánh phiêu phù trong không trung, tràng thi đấu trở nên yên tĩnh.
Trọng tài của giải đấu, Tô Ngàn khuôn mặt nhìn lên cũng có chút kinh ngạc, chẳng qua ánh mắt người này tự nhiên nhìn xa hơn những người khác khó có thể sánh bằng, bởi vì ánh mắt lại một lần nữa đảo qua hai cánh sau lưng Tiêu Viêm, kinh ngạc dần dần biến thành giật mình, nói:
"Nguyên lai phi hành đấu kỹ, hắc, hắc, không nghĩ tới tiểu tử này thế nhưng ngay cả đấu kỹ hiếm lạ bực này đều có thể nắm giữ trong tay".
Theo lời Tô Ngàn nói ra, các trưởng lão khác cũng giật mình, phi hành đấu kỹ đối với người bình thường mà nói có lẽ rất ít nghe thấy qua, chẳng qua với kiến thức lịch duyệt của bọn họ, đối với loại đấu kỹ cực kỳ hiếm thấy này, đều đã từng nghe thấy qua.
"Hoàn hảo … thiếu chút nữa thật nghĩ tiểu tử này đã tiến vào đấu vương cấp bậc". Lặng lẽ lau mồ hôi lạnh trên trán, một ít trưởng lão trong lòng thầm nói, bọn họ liều mạng tu luyện sống chết mất mấy chục năm, mới có thể đạt tới thực lực như hiện tại, nếu người kia ngay cả hai mươi tuổi còn chưa đến mà cũng đã đạt tới cấp bậc này, bọn họ thật đúng cảm thấy bi phẫn vô cùng, hơn nữa đáng sợ nhất, người này còn là một gã luyện dược sư ngũ phẩm nữa chứ...
Giữa sân không khí yên tĩnh giằng co được một lúc. Rốt cục, cuối cùng cũng thay đổi lần nữa, trên khán đài cũng có ít người đã nhận ra lai lịch hai cánh sau lưng Tiêu Viêm, bởi vậy đều khẽ thở ra một hơi dài nhẹ nhõm, chợt trong ánh mắt trở nên cực kỳ hâm mộ, phi hành đấu kỹ này tuy rằng kém hơn so với chân chính đấu khí hóa cánh, nhưng có thể cùng người khác phi hành trên bầu trời là mục đích theo đuổi của không ít người, tuy nhiên phải đạt tới cấp bậc đấu vương, một ước vọng quá mức xa xôi, chờ tu luyện cho đến cấp bậc kia, không biết đã trải qua bao nhiêu năm tháng gian khổ.
"Nguyên lai là phi hành đấu kỹ" ở giữa sân, sắc mặt Diêu Thịnh ngây dại ra cũng dần dần khôi phục, hắn có thể rõ ràng cảm ứng được, hơi thở Tiêu Viêm căn bản chưa từng đạt tới cấp bậc Đấu vương, cẩn thận nhìn lại hình dạng đôi cánh tím đen kia, trong lòng cũng giật cả mình, thân thể chậm rãi giản ra về phía dưới.
Chỉ cần đối phương không phải chân chính đạt tới cấp bậc đấu vương, cho dù hắn có ưu thế bay trên trời, Diệu Thịnh cũng không quá mức e ngại.
Hai chân lập tức, cơ hồ đem toàn bộ hắc thủy quỷ dị trải rộng ra phía trên sân đấu, Diêu Thịnh ngẩng đầu nhìn Tiêu Viêm lơ lửng trên bầu trời, cười lạnh nói:
"Ta cũng không tin ngươi có thể ở mãi trên bầu trời, theo ta được biết, để kéo dài thi triển phi hành đấu kỹ, cần tiêu hao một lượng đấu khí không nhỏ a?"
Trên bầu trời, Tiêu Viêm tay nắm chặt Huyền trọng thước, ánh mắt nhìn xuống phía dưới nơi mặt sân, khẽ cau mày, đúng như lời Diêu Thịnh, giờ phút này tràng thi đấu cơ hồ đã hoàn toàn trở thành địa bàn của hắn, chỉ cần vừa rơi xuống đất, sẽ bị dính phải hắc thủy quỷ dị kia, cỗ ăn mòn kia Tiêu Viêm có thể ngăn cách được, chẳng qua cái loại hấp lực này, hoặc nhiều hoặc ít cũng ảnh hưởng tới tốc độ của hắn, mà đối mặt với Diêu Thịnh một đối thủ sở trường về nhanh nhẹn cùng tốc độ, một khi tốc độ giảm xuống. Nói không chừng sẽ bị ép vào thế hạ phong.