Nhìn Liễu Kình trong sân đứng thẳng như cán thương, toàn trường đều trở nên an tĩnh, không một tiếng động. Trạng thái này, cho dù là trước kia Tử Nghiên xuất tràng cũng không thể cảm thụ được. Nàng ta tuy là người bài danh đệ nhất trong cường bảng nhưng vì lý do cực kỳ ít lộ diện nên danh tiếng trong nội viện đích thực không bằng Liễu Kình và Lâm Tu Nhai.
Liễu Kình im lặng đứng hiên ngang giữa sân. Không để ý đến ánh mắt xung quanh, đôi mắt hắn chậm rãi nhắm lại, đôi tay ôm trước ngực, đợi đối thủ của mình xuất tràng.
"Xuy!" Dưới ánh mắt chăm chú của cả khán đài, một bóng người màu lam nhạt phóng lướt lên đài. Kẻ đến là một gã thanh niên mặc áo màu xanh lam, tuổi ước khoảng hai bốn, hai lăm, khuôn mặt có thể xem là tuấn tú. Nhưng trong lúc này, gương mặt lại tràn đầy sự chua xót. Trong nội viện này, trừ ra một vài người có thể đếm trên đầu ngón tay, bất luận kẻ nào đối đầu với Liễu Kình e rằng cũng sẽ khóc như nhà có tang như vậy.
Bình thường mà nói, nếu ở vòng thứ nhất rút thăm mà gặp Liễu Kình, có thể nói đã hoàn toàn mất đi cơ hội tiến vào mười hạng đầu. Tên thanh niên áo lam này thực lực cũng không yếu, trong Cường Bảng cũng xếp vào bậc trung nhưng gặp phải một kẻ đã bước nửa chân vào cấp bậc Đấu Vương như Liễu Kình thì phần thắng nhỏ nhoi kia có thể không cần tính tới. Điều này không chỉ những học viên bên ngoài sàn đấu hiểu được mà ngay chính tên thanh niên áo lam cũng hiểu. Trận đấu này, e rằng thắng ít thua nhiều.
"Người dự thi đã đến đủ, trận đấu bắt đầu được rồi." Nhìn hai người đang nhìn nhau giữa sân, Tô Thiên vung tay lên, nhàn nhạt nói.
Lời Tô Thiên vừa dứt, tầm mắt toàn trường tức thì nóng bỏng hẳn lên. Trong từng ánh mắt đều tràn ngập chờ mong.
Tuy rằng trong lòng không ôm bao nhiêu hy vọng với chính mình, nhưng gã thanh niên áo lam dù sao cũng là cao thủ trong cường bảng, đây chỉ là chướng ngại tâm lý nên sau khi Tô Thiên tuyên bố trận đấu bắt đầu, hắn cũng từ từ áp chế tâm trạng hoang mang của mình. Ánh mắt ngưng trọng trên người Liễu Kình, bàn tay nhoáng lên, một thanh trường kiếm màu lam nhạt xuất hiện trong tay hắn. Trên thân kiếm có thủy văn kỳ dị ẩn hiện, trong lúc lay động có vẻ như đang cử động, rất kỳ lạ.
Trường kiếm trên tay, khí thế tên thanh niên áo lam tăng lên rất nhiều. Từng luồng đấu khí màu lam nhạt cấp tốc từ trong cơ thể trào ra. Cuối cùng chảy xuôi theo cánh tay, bao cả thanh trường kiếm vào trong. Chỉ một lúc, trên thân kiếm tự nhiên truyền ra tiếng sóng biển quay cuồng.
Dường như cảm nhận được khí thế của đối thủ dần ngưng tụ, Liễu Kình rốt cục cũng chậm rãi mở mắt, bình thản quét mắt qua đối phương, gật gật đầu. Cũng được, lá gan đối phương không nhỏ như hắn tưởng tượng.