Nhìn Bạch Trình bị va đập mạnh vào vách tường chưa biết sống chết, đám người đứng xem hoàn toàn trở nên yên tĩnh, uy thế một quyền vừa rồi của Tiêu Viêm, cho dù là người ngồi cách thật xa cũng có thể cảm giác được độ mãnh liệt. Họ không dám tưởng tượng nếu một quyền đó nện thẳng vào thân mình thì cái mạng nhỏ có thể lưu lại hay không?
Trong sân, Tiêu Viêm chậm rãi dựng thẳng người lên, quyền đầu đang nắm chặt khẽ run, một tia máu từ đầu ngón tay nhỏ xuống. Một quyền ban nãy quả nhiên hung hãn, lực phản chấn khiến quyền đầu cảm thấy đau đớn. Nhưng nếu so sánh với Bạch Trình đã hứng trọn 90% lực công kích, không thể nghi ngờ là còn tốt hơn vô số lần.
Ngẩng đầu lên, ánh mắt đảo qua những khuôn mặt đủ mọi màu sắc trên khán đài, Tiêu Viêm ho nhẹ, lúc này lại đem ánh mắt hướng về Tô Thiên trên ghế trọng tài.
Nhận thấy ánh mắt đang phóng tới của Tiêu Viêm, lại liếc mắt nhìn Bạch Trình dưới đài không biết sống chết, hắn lắc đầu cười khổ. Bị một đòn nghiêm trọng như vậy, cho dù lần này Bạch Trình may mắn lượm lại cái mạng nhỏ thì cũng bị vết thương khó lành. Mà sự việc tới mức này, Tô Thiên cũng không biết nói gì thêm, ban nãy Bạch Trình công kích Tiêu Viêm, chiêu nào cũng là muốn lấy mạng. Kết cục thế này âu cũng là gieo gió gặt bão.
Ánh mắt nhìn các vị trưởng lão bên cạnh một chút, Tô Thiên phất phất tay ra hiệu cho một số giáo sư làm nhiệm vụ giữ an toàn trong sân. Tức thì có hai người phóng lướt ra, đem Bạch Trình đang nằm bất động trên sàn khiêng ra.
"Khụ, trận đấu này, Tiêu Viêm Thắng." Ánh mắt Tô Thiên nhìn Tiêu Viêm ở giữa sân, chợt tăng thêm âm lượng nói: "Nhưng hy vọng lần tỉ thí sau, các vị không xuống tay nặng như vậy, những kẻ ra tay quá đáng sẽ bị hủy bỏ tư cách dự thi."
Trong lời nói của Tô Thiên rõ ràng mang theo ý cảnh cáo. Dù sao, đệ tử có thể tiến vào "Cường Bảng" cơ hồ đều thuộc loại nổi bật. Đệ tử có thiên phú cỡ này, nếu xảy ra sai lầm gì, thật là một tổn thất không nhỏ. Hơn nữa, một ít đệ tử có bối cảnh không nhỏ, tuy rằng trong học viện này, bối cảnh không có bao nhiêu lực chấn nhiếp, nhưng khi con cháu của mình trong học viện xảy ra chuyện, thế lực sau lưng đó tất nhiên sẽ khó chịu không yên. Lúc đó, họ chạy đến nội viện khóc lóc, kể lể, đại náo cũng rất phiền phức.
Gật đầu cười nhẹ, Tiêu Viêm khẽ điểm mũi chân xuống đất, thân hình phóng lên đài cao. Sau đó, không thèm để ý đến những ánh mắt chăm chú xung quanh, hạ xuống ngay tại vị trí của mình.
"Thật là một phế vật, vậy mà cũng không đánh bại được hắn." Nhìn Tiêu Viêm vẫn chưa bị thương gì nhiều vừa trở lại vị trí, Liễu Phỉ tức thì hừ lạnh một tiếng, thầm mắng Bạch Trình vô năng.