"Oành!"
Trên bầu trời, một thân ảnh màu đen, mang theo tiếng xé gió bén nhọn, hai chân nặng nề đáp trên mặt đất, trong nhất thời, nơi đặt chân trên sàn nhà tối đen được chế tạo từ tài liệu đặc thù thế mà lặng yên nứt ra khe hở thật nhỏ. Hơn nữa, trong sát na rơi xuống đất, mấy người dự thi trên bãi đất cũng cực kì rõ ràng cảm thấy mặt đất hơi rung rung một chút, lập tức mục quang hướng đến bóng hắc ảnh kia đều ngạc nhiên, đến lúc tầm mắt trộm thấy được người đến, cũng hơi hoảng hốt.
Bá Thương Liễu Kình, cổ khí phách lăng lệ cùng dữ tợn này sợ là cả nội viện cũng chỉ hắn có thể sở hữu mà thôi.
Khi rơi xuống đất, thân thể Liễu Kình thẳng tắp như cán thương, không chút gấp khúc, sau lưng đeo xiên một thanh hắc sắc trọng thương cao ngang người, bên trong ẩn ẩn thẩm thấu ra khí thế mạnh mẽ.
Sau khi hạ xuống, Liễu Kình đột nhiên ngẩng đầu, đem tầm mắt hướng đến nơi nào đó trên đài cao, trong tầm mắt tràn ngập chiến ý nóng cháy, mà nơi tầm mắt hướng đến, chính là Lâm Tu Nhai như mọi người sở liệu.
Ánh mắt toàn trường theo tầm mắt Liễu Kình mà dời đi, cuối cùng dừng lại trên người Lâm Tu Nhai, cảm thụ khí thế phùng mang trợn mắt của hai bên, trong lòng đều cực kì chờ mong, không biết hai vị thuộc loại chân chính đứng đầu Nội Viện này giao thủ, ai sẽ thắng đây?
Đối với ánh mắt kia của toàn trường, Lâm Tu Nhai cười nhạt, hướng về Tiêu Viêm phía không xa chắp tay, chợt mũi chân điểm một cái trên đất, thân thể giống như một phiến lá rơi, lập tức lóe ra khỏi đài cao. Một cỗ gió màu xanh nhạt xuất thành hình dưới bàn chân, cuối cùng, hắn giống như đi cầu thang, bàn chân mỗi lần hạ xuống, đều như giẫm trên bậc thang vô hình. Một màn này nhìn qua thực là có chút như cảnh giới đạp không phi hành. Chiêu thức ấy không thể nghi ngờ lập tức khiến cho toàn trường kinh hô, bọn họ cũng đều biết, cho dù là đấu vương cường giả cũng phải mượn đấu khí hóa cánh mới có thể dừng lại trên không, mà loại tình huống trông như không hề mượn lực mà như lý bình địa (giống như đi trên đất bằng) này, chính là ít nhất cần phải đấu hoàng thực lực mới có thể miễn cưỡng làm được.
Nhìn Lâm Tu Nhai thi triển ra chiêu này, ngay cả một vài vị trưởng lão trên đài cao kia cũng khẽ gật đầu. Lấy nhãn lực của bọn họ tự nhiên là có thể nhìn ra tên này không phải là chân chính như đi trên không trung, mà là mượn dùng phong hệ đấu khí, dưới chân ngưng tụ thành điểm đặt chân vô hình, cũng không thể kéo dài. Chẳng qua cho dù là vậy cũng cần khống chế cực kì chính xác đối với đấu khí, thực lực của một Lâm Tu Nhai ngày hôm nay, có thể làm được từng bước này, đã phi thường khiến người ta cảm thấy kinh dị.