Trước cửa tu luyện phòng, một tiểu cô nương áo trắng hơi dựa vào tường, hai tay khoanh lại, đôi mắt liếc qua liếc lại những người trong quảng trường. Mặc dù nhìn qua như vô hại, nhưng hung ý giữa đôi con ngươi làm cho tất cả kẻ nào bị liếc qua đều chảy mồ hôi lạnh.
"A a, hóa ra là Tử Nghiên học tỷ." Sắc mặt của Liễu Kình từ lúc bạch y tiểu cô nương xuất hiện thì trở nên khó coi rất nhiều, chẳng qua so với những người khác, hắn vẫn còn tốt chán, lập tức quay về Tử Nghiên cười nói.
Nhưng cách xưng hô này, lại làm cho người ta có một loại quỷ dị cảm giác, một nam tử to lớn, lại nói chuyện với một tiểu cô nương chỉ đứng đến eo hắn khách khí như vậy, sợ rằng chẳng có một ai cho rằng đây là chuyện bình thường đi.
Tử Nghiên lườm hắn một cái, từ từ tiến vào giữa sân, mà nàng càng đi vào sâu, thì đám người vây quanh đều vội vàng lui về phía sau, sợ vướng họa vào thân.
Lâm Diễm đứng ở bên cạnh Tiêu Viêm, nhìn thấy Tử Nghiên đi tới bọn họ, nhất thời cả người đều có chút khó chịu, đối với Man Lực Vương đáng sợ này,thực sự là hắn có cảm giác sợ hãi.
"Uy, ai khi dễ ngươi? Không phải ta đã bảo có phiền toái cứ tìm ta sao." Đứng ở bên cạnh Tiêu Viêm, Tử Nghiên bĩu môi, nói: "Nói cho ta biết là kẻ nào, ta giúp ngươi xử lý." Nói xong,đôi mắt đen huyền lại quét khắp xung quanh, mà ai bị nàng liếc qua,đều vội vã lắc đầu phủ nhận
Bên cạnh Liễu Kình, khuôn mạt của Diêu Thịnh có chút khổ sở, lặng lẽ lùi lại mấy bước, đem phân nửa thân thể trốn sau Liễu Kình. Trước mặt tiểu quái vật mà nội viện ai ai cũng hãi này, sợ rằng không ai dám chọc giận nàng. Hắn thật sự không nghĩ tới,Tiêu Viêm dĩ nhiên cùng với tiểu quái vật cực kỳ khó gần này có chút quan hệ.
"Một vài xung đột nhỏ mà thôi, tự ta giải quyết được." Dưới con mắt của mọi người, Tiêu Viêm vừa cười vừa lắc đầu, mặc dù biết rõ Tử Nghiên là một đầu ma thú cực mạnh, nhưng lại mang dung mạo của một tiểu cô nương, hắn cũng chẳng muốn núp bóng kẻ mạnh,đem danh hiệu nàng ra để diễu võ dương oai, huống hồ mâu thuẫn vừa rồi cũng không quá đáng, giao thủ vừa rồi với Diêu Thịnh, hai bên đều hơi gặp rắc rối, chỉ có thể nói rằng chẳng phân biệt được cao thấp mà thôi.
Nghe được lời này của Tiêu Viêm, sắc mặt của Liễu Kình cũng nhẹ nhàng một chút,nếu như Tiêu Viêm đem tên của Diêu Thịnh nói ra, sợ rằng với tính cách của Tử Nghiên, chắc chắn sẽ lôi Diêu Thịnh ra trừng trị, mà đến lúc đó vì bảo vệ Diêu Thịnh, chắc chắn hắn sẽ phải tự mình xuất thủ. Mặc dù ở trong nội viện, cho dù đối mặt Lâm Tu Nhai, hắn cũng không có chút lo lắng nào, thế nhưng đối với tiểu quái vật này,suy nghĩ của hắn tràn đầy sự kiêng kỵ; xung đột cùng với nàng ta, là chuyện mà Liễu Kình không muốn nhìn thấy nhất.