Tại cửa ra nội viện, vài đạo nhân ảnh chợt hiện ra, xem diện mạo thì rõ ràng là đám người Tiêu Viêm, Huân Nhi. Theo sau đó còn có Lâm Diễm đang tò mò đi theo.
Tại thời điểm mấy người Tiêu Viêm mới từ trong rừng rậm đi ra thì một giọng nói nhàn nhạt, già nua tại trên đỉnh đầu mọi người bỗng vang lên: "Muốn ra khỏi Nội Viện phải có thủ tín của một vị trưởng lão.Các ngươi một đám người đông như vậy,đến đây là muốn làm gì?"
Nghe thấy âm thanh này,đám người Tiêu Viêm vội vàng ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy trên một cành cây một vị lão giả đang đứng, nhìn kĩ lại thì chính là Tô trưởng lão đã gặp ban đầu lúc mới vào Nội Viện.
Tiêu Viêm tiến lên từng bước,đè nén tâm trạng gấp gáp trong lòng xuống rồi cung kính nói với vị lão giả trên cành cây: "Tô trưởng lão, đệ tử là Tiêu Viêm có việc gấp cần phải đi một chuyến ra ngoại viện nhưng thủ tín vẫn chưa lấy được. Xin trưởng lão hãy châm chước cho!"
"Hả? Tiêu Viêm?" Nghe vậy,Tô trưởng lão sửng sốt, liền lập tức đưa ánh mắt tập trung lên trên người Tiêu Viêm, nhìn thấy có chút quen thuộc, gương mặt đang lạnh nhạt nhất thời xuất hiện một chút tươi cười "Ha ha,hóa ra là Tiêu Viêm đồng học, thế nào? Ở bên trong viện buồn quá muốn đi ra ngoài một chút à"
"Nào có tâm tình rảnh rỗi đến vậy, chỉ là có việc gấp cần phải ra ngoài." Tiêu Viêm cười khổ một tiếng. Sau đó đối với Tô trưởng lão chắp tay nói: "Trưởng lão, xin hãy giúp đỡ cho ".
Tô trưởng lão thoáng chần chừ một chút, dựa theo quy củ của Nội Viện là không có thủ tín thì tuyệt đối không thể tùy tiện đẻ cho người khác đi ra ngoài, bất quá Tiêu Viêm lại là một trường hợp đặc biệt, chính đại trưởng lão đã tự mình ra lệnh quan tâm chiếu cố đến người này, hơn nữa mặc dù hắn luôn thủ hộ ở nơi này nhưng cũng đã nghe nói đến việc Tiêu Viêm có thể luyện chế ngũ phẩm đan dược bởi vậy tuy vẫn lạnh nhạt nhưng thật ra biểu hiện đã có chút thân thiết.
Trầm ngâm một lát, Tô trưởng lão rốt cục vung tay lên cười nói: "Vốn dựa theo quy củ, không có thủ tín thì ta không thể cho ngươi đi, bất quá hôm nay nể mặt Tiêu Viêm đồng học liền cho ngoại lệ một lần vậy."
Nhìn thấy Tô trưởng lão gật đầu, Tiêu Viêm nhất thời sung sướng rồi cung kính đáp: "Đa tạ trưởng lão"
Phía sau Tiêu Viêm, Lâm Diễm có chút kinh ngạc nói: "Hắc, người nầy mặt mũi không nhỏ a, ta đã đến đây vài lần, lão gia hỏa này mỗi lần đều là cái kiểu dù chết cũng không thèm nể mặt, không có thủ tín sẽ không bao giờ cho qua,không nghĩ tới đối với ngươi lại nể tình mà cho qua".
Tiêu Viêm chỉ cười cười, trong lòng hắn cũng rõ ràng,Tô trưởng lão sở dĩ đối với hắn khách khí như vậy, hơn phân nửa nguyên nhân là bởi vì mình có thể luyện chế ngũ phẩm đan dược, dù sao thân là Luyện Dược Sư, hắn thực hiểu được ngũ phẩm đan dược đối với loại cấp bậc thực lực là đấu vương của Tô trưởng lão có loại nào lực hấp dẫn.
"Tiêu Viêm ca ca, không cần lo lắng, tại Già Nam học viện thì đệ tử ở bên trong hẳn là sẽ không phát sinh cái chuyện đại sự gì đâu".Vẫn chú ý tới Tiêu Viêm, Huân Nhi bỗng nhiên nhẹ giọng nói, mặc dù Tiêu Viêm che dấu rất tốt nhưng nàng vẫn phát hiện trên trán hắn có chút nhàn nhạt lo âu.