Rõ ràng là âm thanh non nớt cộng với dung mạo đáng yêu, thế nhưng ở tại tiểu cô nương này lại phát ra cỗ hơi thở quỷ di khiến cho thần kinh Tiêu Viêm căng thẳng hẳn lên.
Cùng cặp mắt đen to tròn đối nhãn một lúc lâu Tiêu Viêm cười khan nói:
- Tiểu muôi, vật này không ăn được đâu hay là trả lại cho ta đi.
- Đợi lớn lên ta sẽ ăn nó!
Tiểu cô nương bình tĩnh nói.
- Muốn lớn lên thì cần phải có thời gian, mà thời gian dài thì dược tính sẽ bị mất đi, ăn vào cũng không được điểm tốt gì.
Sắc mặt Tiêu Viêm nghiêm lại.. Hiện giờ trong lòng hắn đang sôi trào, tiểu cô nương quỉ dị này đã ăn mất một gốc dược liêu quý hiếm, mà thuốc này nằm trong dược khố chỉ có hắn vừa mới mở ra, nếu Hách trưởng lão mà truy cứu chính mình chỉ sợ gặp không ít phiền toái.
- Thời gian không có tác dụng với ta!
Nghe Tiêu Viêm nói như thế tiểu cô dùng âm thanh non nớt của mình châm chọc nói.
"Ôi trời ơi!" Vô lực vỗ vỗ cái trán, Tiêu Viêm không khỏi có một trận đau đầu, không biết tiểu cô nương này là quái vật phương nào? Không những có lực lượng đáng sợ mà ngôn ngữ còn có chút quái dị, nếu nàng chỉ là một tiểu cô nương bình thường, Tiêu Viêm cũng chấp nhận xấu mặt một phen cường hành đem băng hỏa long tu quả đoạt tới tay, nhưng khi nhân thấy lực lượng đáng sợ của tiểu cô nương, loại ý niệm này chỉ đành đem ở trong lòng chôn chặt, hắn rất rõ ràng, lúc trước tiểu cô nương chỉ dùng hai ngón tay đã khiến cho mình không thể động đậy, nếu mà đánh toàn lực chỉ sợ lúc này khoog còn mạng để đứng đây.
- Ngươi ở nơi này trộm dược liệu ăn, Hách trưởng lão biết được ngươi sẽ gặp phiền phức không nhỏ.
Tiêu Viêm cười khổ một tiếng.
- Ta việc gì phải sợ cái lão già kia, cho dù hắn có biết cũng không dám làm gì ta.
Mở to đôi mắt đáng yêu tiểu cô nương lầm bầm nói.
Nhãn tình nhảy dựng lên, trong lòng Tiêu Viêm náo loạn cả lên, tiểu nha đầu này cư nhiên không xem ai ra gì chẳng lẽ là tôn nữ của một vị cao tầng nào đó trong viện. Thế nhưng địa vị của số ít trưởng lão phần lớn giống nhau, cho dù tử tôn của mình có phạm lỗi cũng không dám hướng về các trưởng lão kHác nói như thế, không lẽ bạch y tiểu cô nương này là cháu gái của đại trưởng lão thần bí chưa bao giờ lộ diện kia hoặc cũng có thể là cháu gái của viện trưởng đại nhân.
- Tâm tình ta hôm này đang tốt nên sẽ không đánh ngươi, ngươi mau cút đi, đừng có quản đến ta.
Tiểu cô nương lại hướng xuống Kim Cương Bồ cắn một miếng, đem một ngụm chất lỏng màu vàng kim nuốt vào, hơi hơi nhíu mày lầm bầm nói:
- Thật khó ăn.
Đứng bên cạnh nghe nàng than thở, Tiêu Viêm không khỏi khó nói nên lời, nếu để cho các luyện dược sư nhìn thấy nàng hủy hoại dược liệu trân quý như vậy, hơn nữa còn than thở là khó ăn sợ rằng sẽ bị làm cho họ tức đến ói máu.
Bất đắc dĩ gật đầu, trong lòng Tiêu Viêm khẽ động, khuôn mặt tươi cười nhu hòa ngồi xuống ôn nhu nói: