Phía sau cửa gỗ là một căn phòng rộng lớn được bao phủ bằng ánh sáng huỳnh quang nhàn nhạt. Nhanh chóng đi vào, Tiêu Viêm liếc nhìn xung quanh, trên khuôn mặt dần dần nảy lên một chút sợ hãi than thầm.
Toàn bộ vách tường bên trong phòng này là được bao bọc bởi một màu trắng ngọc ngà, thậm chí sàn nhà dưới chân cũng đều là dùng hàng khối bạch ngọc sắp xếp cực kì chỉnh tề đến không có một khe hở nào hợp lại mà thành. Ánh sáng huỳnh quang nhàn nhạt ở đây cũng là từ mấy cái bạch ngoc này mà phát ra.
- Thật là thẳng tay vung vãi mà.
Tiêu Viêm miệng không ngừng sợ hãi than, bạch ngọc này ở ngoài giá trị cũng có chút đắt đỏ, bất quá nếu đem dùng để bảo tồn dược liệu thì có hiệu quả cực kì, dưới loại tình huống không gian bên trong bị bịt kín thì dược tính của các loại dược liệu trân quý này sẽ ít bị mất đi, hơn nữa kho dược liệu cũng cần duy trì thời gian rất dài, bố trí đến bực này thật hơn xa xo với việc Tiêu Viêm sử dụng trữ vật giới chỉ.
Trong căn phòng có bố trí mấy đạo hành lang, hai bên hành lang là các quầy bạch ngọc cao lớn được sắp xếp một cách ngay ngắn, Tiêu Viêm tùy ý đi lên một cái hành lang, ánh mắt thoáng nhìn vào quầy bên trong liền trở nên kì dị, vừa nhìn đã biết các dược liệu gặp được đặt ngay ngắn trong đó đều thuộc những loại trân quý hiếm gặp, thỉnh thoảng mơ hồ có nhiều mùi hương thuốc bất đồng tỏa ra.
- Âm Hàm Ma Diễm Thảo... Tử Linh Tố Thể Hoa... cái này, hình như kêu là... Hàn Huyết Quả?
Cước bộ chậm rãi đi qua từng quầy, càng xem vẻ kinh ngạc trên mặt Tiêu Viêm càng ngày càng đậm, chẳng hạn như có một gốc cây kì dị hay thậm chí là có một ít loại dược liệu ngay cả tên hắn cũng không biết, nhưng dựa vào hương thơm từ những loại này tán ra, thì chúng tuyệt đối cũng thuộc vào loại trân phẩm.
Tìm gần mười phút, mới chỉ đi hết một cái hành lang, tuy rằng trong đó cũng không có cái mà Tiêu Viêm cần nhất là Long Tu Băng Hỏa Quả, nhưng mặt khác những loại dược liệu quý hiếm kia cũng đã làm cho trái tim Tiêu Viêm nhảy dựng lên nhiều lần.
Yết hầu nuốt vào một ngụm, nếu không có lí trí chỉ sợ hắn cũng nhịn không được mà đem tất cả những dược liệu ở đây thu vào trong giới chỉ, nhưng ý tưởng nãy chỉ lóe lên trong lòng liền bị hắn đè nén xuống, nếu thật sự phạm phải cái sai lầm này thì chỉ sợ hắn cũng không cần ở nội viện này nữa. Những dược liệu này mặc dù rất trân quý nhưng nếu đem so với việc có được Vẫn Lạc Tâm Viêm thì vẫn không quan trọng bằng.