Nam tử xuất hiện trong sân có dáng người cao lớn, so với đám người Nghiêm Hạo thì không chênh lệch nhiều. Cả người hắn khoác áo vải, khuôn mặt kiên nghị, lông mi dày, sau lưng gác chéo một cây trọng thương màu đen, dài bằng chiều cao của hắn. Cây thương mày đen này so với bất cứ cây thương nào Tiêu Viêm đã gặp trước đó đều to hơn. Người cùng thương giống nhau, cơ hồ đều toát ra một khí phách sắc bén.
Người này vừa xuất hiện, nhân vật chính trong sân tựq hồ đã chuyển vai sang cho hắn. Hơi thở sắc bén cỡ này dù ở bất cứ nơi nào cũng không có ai dám khinh thường.
Ấn tượng ban đầu mà nam tử trước mặt này để lại trong Tiêu Viêm có thể dùng 2 chữ để hình dung: Khí phách!
Cho dù là dáng người, diện mạo hay thậm chí cả trọng thương sau lưng đều tràn ngập một mùi vị giống nhau. Mà loại khí tức này, bên trọng nội viện chỉ có thể thuộc về một người. Đó là bài danh đệ tam cường bảng: Phách Thương Liễu Kình!
Nam tử này xuất hiện liền khiến bên trong Thi đấu tràng chìm vào trong yên lặng. Những ánh mặt từ trên khán đài chiếu xuống đều mơ hồ mang theo một tia kính sợ. Đối với loại cường giả được liệt dạng đứng đầu trong viện này, người có thể cùng hắn chính diện đối thoại cũng chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.
Nam tử liếc nhìn Tiêu Viêm một cái, rồi lại lườm lườm Bạch Trình đang ngất ở cách đó không xa, tiếng nói hùng hồn, trầm thấp, nhàn nhạt vang lên:
- Không ngờ ngươi có thể đánh bại Bạch Trình.
- May mắn thôi.
Bàn tay Tiêu Viêm hướng về Huyền Trọng Thước đang rơi bên cạnh phất tay một cái, hút nó bay trở về tay. Bộ dáng hắn không hề bận tâm, cũng chưa bởi vì thân phận của đối phương mà động dung tí nào.
- Giữa hai người chúng ta cũng gián tiếp có chút ít mâu thuẫn.
Không nhiều lời nói nhảm, Liễu Kình chăm chú nhìn vào Tiêu Viêm chợt cười nói.
Khẽ nhíu mày, Tiêu Viêm tự nhiên cũng rõ ràng việc mâu thuẫn trong lời của hắn là chuyện về Liễu Phỉ trước đó. Không một lời biện giải, đấu khí còn sót lại trong cơ thể lập tức theo kinh mạch chậm rãi vận chuyển lên, chuẩn bị ứng phó với chiến đấu có thể lại bùng nổ bất cứ lúc nào.
- Biểu ca!
Trong lúc Liễu Kình đang nói chuyện với Tiêu Viêm thì lại có vài cái bóng từ nơi khán đài nhảy xuống. Người đi đầu là một cô gái dung mạo xinh đẹp, giọng mừng quính hướng về Liễu Kình kêu lên một tiếng, sau đó lại ngoan ngoãn đứng sau lưng hắn. Tuy nhiên, ánh mắt Tiêu Viêm quẳng về phía hắn lại mơ hồ mang theo vài phần đắc ý.
- Chuyện lúc trước, ai đúng ai sai lòng người tự hiểu. Tiêu Viêm ca ca không hề sai trong việc này. Ngươi đừng tưởng trong nội viện có thực lực cường hãn thì có thể cao ngạo bất chấp đúng sai. Nếu người thực sự không phân tốt xấu mà ra mặt đối chọi thì ta, Tiêu Huân Nhi, cũng chơi tới cùng với ngươi.