Thanh niên mặc áo đen đột nhiên xuất hiện liền tạo ra tiếng vang lớn, làm Thi đấu tràng đột ngột lâm vào trạng thái yên tĩnh ngắn ngủi. Mà sau khi nghe được lời trong miệng người này nói ra, mọi người mới nhất thời hiểu được người mới tới là người nào. Các thành viên Bàn Môn lập tức phát ra tiếng hoan hô như sấm sét, còn những người đang vây quanh đứng xem, ánh mắt cũng đảo qua mang theo vài phần hứng thú đánh giá Tiêu Viêm, trong ánh mắt họ hơi có chút chờ mong, Luyện dược thật của Tiêu Viêm đã được chứng tỏ sau khi cùng Hàn Nhàn tỷ thí, song mỗi người trong Nội Viện đều biết, dù là luyện dược thuật kiệt xuất, cũng không đại biểu cho sức chiến đấu bản thân hơn người, nơi này là nơi tràn ngập bạo lực, chỉ có thực lực mạnh mẽ mới có thể làm cho người ta nảy sinh kính ý với bản thân, còn những thứ thân phận gì khác đều không có nửa điểm tác dụng!
Bởi vậy, nhìn thấy Tiêu Viêm xuất hiện, mọi người đều có chút chờ mong. Liệu thanh niên có luyện dược thuật kiệt xuất này có thể cho mọi người thấy được sức chiến đấu cao cường?
Huân Nhi bị đẩy lui vài bước, cảm nhận được cỗ lực lượng quen thuộc, ngọc thủ đang ngưng tụ kim quang mạnh mẽ cũng dần dần đem tiêu tán đi. Tự lui ra ngoài vòng chiến, đôi mắt đẹp nhìn thân hình cao ngất phía trong sân thi đấu kia, lúc này tâm tình mới lặng lẽ thả lỏng xuống.
- Tiêu Viêm ca ca, kế tiếp chính là dành cho ngươi.
- Hắc, Tiêu Viêm, cuối cùng thì ngươi cũng xuất hiện rồi?
Bờ vai Bạch Trình run lên, bàn chân hung hăng đạp một bước trên mặt đất, lập tức đem cỗ kình khí kia hoá giải, ngẩng đầu nhìn người thanh niên áo đen trong sân, không khỏi cười lạnh nói.
Tiêu Viêm liếc mắt nhìn hắn, bàn tay khẽ động, Huyền Trọng Thước đột nhiên hiện ra, tay phải nắm chặt chuôi thước, mạnh mẽ vung lên. Nhất thời kình phong xuất hiện kèm theo tiếng gầm rít, cười giễu cợt nói:
- Nhìn Bạch Trình học trưởng khá chờ mong ta thì phải, thế nhưng thật là đáng tiếc, Bạch Trình học trưởng cũng không phải là con gái, bằng không ta thật sự rất vui đó.
- Ha ha.
Nghe được thanh âm trêu tức của Tiêu Viêm từ giữa sân, chung quanh khán đài không khỏi bùng nổ một trận cười vang.
Khóe mắt khẽ giật, âm thanh Bạch Trình lạnh lùng nói:
- Miệng lưỡi bén nhọn lắm, lần này ta xem ngươi còn có thể lấy cớ gì mà thoát thân?
- Không cần tìm cớ gì nữa cả, Ngô Hạo đã phát khiêu chiến thư với ngươi, ta sẽ là người kế tiếp. Ngày này ta cũng đã đợi lâu rồi, ân oán trước kia nhất định làm rõ đi.
Một tiếng cười khẽ, Tiêu Viêm đâm thật mạnh Trọng Thước lên sân đấu, sức nặng mạnh mẽ làm cho mặt đất cứng rắn nứt ra một đường, ngẩng đầu cười nói với Bạch Trình.
- Ha ha, tốt lắm. Có đảm lược, bất quá ngươi muốn tự rước lấy nhục, vậy thì cũng đừng trách ta mạnh tay.
Nhìn thấy Tiêu Viêm lần này không có một chút ý trốn tránh, ngược lại chủ động nghênh chiến, Bạch Trình trên khuôn mặt nhất thời toát ra một chút ý mừng, cười to nói.
- Bạch Trình học trưởng, ngươi nói nhảm hơn trước kia nhiều đấy.
Tiêu Viêm mỉm cười, khuôn mặt mặc dù hòa hoãn, nhưng lại thốt ra lời nói càng làm cho khuôn mặt Bạch Trình thêm âm trầm.