Lúc này đây Tiêu viêm cảm giác như đứng trong lò lửa, hơn nữa cỗ nhiệt hỏa này lại là từ bên trong nội thể bốc lên tạo thành cơn đau đớn kinh người, khiến cho hắn phải nghiến răng nghiến lợi mà chịu đựng, trong nhất thời mồ hôi lạnh đầy đầu.
Cùng lúc đó nước thuốc ngũ sắc bên trong chậu gỗ càng ngày càng sôi trào dữ dội, dùng mắt thường còn có thể mơ hồ thấy từ trong nước thuốc 1 tia năng lượng thực chất cực kỳ nhỏ bé như có như không cấp tốc tiến đến bao phủ trên làn da Tiêu Viêm, nhưng chỉ trong giây lát rồi tiêu biến mất.
Năng lượng cực mạnh ẩn dấu trong nước thuốc cho dù Tiêu Viêm hắn đã đoán trước được phần nào, nhưng hôm nay chân chính tự trải nghiệm vẫn khiến hắn âm thầm cảm thấy hoảng sợ, dù sao đây cũng là đã trải qua dược vật điều hòa rồi, nếu là trực tiếp phục dụng bản thân chết như thế nào cũng không biết, thật sự không hổ danh là thiên địa linh vật!
Trong cơ thể, luồng năng lượng ngũ sắc dần dần từng chút từng chút trở nên trong suốt quỷ dị, thậm chí Tiêu Viêm có thể thấy rõ một luồng ngũ thải đó đang chảy cuồn cuộn bên trong cốt tủy. Từ bên ngoài luồng năng lượng bên trong nước thuốc cũng ko vì thể nội hắn chứa đầy mà e ngại, vẫn tiếp tục điên cuồng không ngừng từ bốn phía xâm nhập cở thể Tiêu Viêm, chỉ cần gặp phải cái gì mặc kệ là cốt cách, kinh mạch, thậm chí tế bào khí quan chờ một chút, đều không ngoại lệ toàn bộ bị chuyển hóa thành năm màu nhan sắc sặc sỡ.
Trong lúc nhất thời, Tiêu Viêm tâm thần tập trung vào trogn cơ thể, cũng chỉ có thể ngơ ngác nhìn ngũ thải phân tán trong cơ thể, trong lòng ai thán một tiếng rồi vội vàng củng cố tâm thần, hắn biết rằng bây giờ cũng mới chỉ là bắt đầu. Y như Tiêu Viêm sở liệu, tại thời điểm khi ngũ thải nhan sắc gần như lan tràn đến cả nửa thân thể, bỗng một cỗ nhiệt hỏa mãnh liệt bội phần so với lúc trước đột nhiên từ trong vòng kinh mạch, tế bào, cơ thể dần lan tràn mà ra. Trong lúc nhất thời, cả người Tiêu viêm giống như bị đầu nhập vào trong Liệt Hỏa nóng hừng hực vậy, ngọn hỏa diễm kia tựa hồ hận không thể đem thân thể hắn đốt thành tro tàn, không chút lưu tình phóng thích nhiệt lượng càng ngày càng cao.
Cùng với cơn đau bất ngờ xảy ra trong thể nội, Tiêu Viêm ngâm mình trên chậu gỗ cảm giác tại khoảnh khắc này toàn bộ bên trong cơ thể hắn như biến thành than hồng vậy, sương trắng nhè nhẹ từ đỉnh đầu hắn thẩm thấu mà ra, thậm chí bên trong làn sương còn ngửi đc mùi thịt cháy khen khét. Bộ mặt hắn lúc này không thể không biến dạng, hắn nghiến răng nghiến lợi đến nỗi từ khóe miệng trào ra một tia đỏ sẫm.
Bên ngoài chậu gỗ, yết hầu Dược lão giật giật, song chưởng có chút không tự chủ được siết chặt. Nhìn qua lão trông như vẫn bình thường nhưng trong ánh mắt xẹt qua một tia lo lắng bất an, lão rất rõ sự cứng cỏi của Tiêu Viêm nhưng nhìn bộ dáng lần này của hắn hẳn sự đau đớn của lần tẩy tủy luyện cốt này thật sự là khó tưởng tượng.