Từ trên thạch đài hạ xuống, Tiêu Viêm lại dừng bên cạnh tảng đá xanh. Ánh mắt hắn nhìn về số chất lỏng màu trắng sữa trong rãnh đá. Tuy nói chất lỏng này đã bị pha loãng đi, nhưng hiệu quả lại không tệ chút nào. Cho dù không đạt được tẩy tủy luyện cốt thì hiệu quả tôi luyện cơ thể cũng không ít.
- Thứ này cũng nên lấy một ít, sau này, lúc luyện chế đan dược đặt biệt có thể dùng tới.
Âm thanh Dược Lão vang lên trên đầu hắn.
Nghe vậy, Tiêu Viêm lại lấy ra hai bình ngọc từ trong nạp giới, thật cẩn thận đem Địa Tâm Thối Thể Nhũ màu trắng ngà thu vào bình. Sau khi hai bình ngọc đã đầy, chất lỏng màu trắng sữa trong rãnh cũng đã vơi đi hơn phân nửa.
Liếc mắt nhìn lượng nhũ dịch còn lại trong rãnh, Tiêu Viêm hơi suy tư hơn nữa cũng không đem nó lấy hết. Sau này nói không chừng đám người Lâm Tu Nhai sẽ đến để đoạt Địa Tâm Thối Thể Nhũ. Nếu đến cuối cùng, vất vả cả nữa ngày mà không thu hoạch được gì, khó tránh khỏi bọn chúng sẽ hoài nghi rằng đã có người hạ thủ trước, lấy đi hết số bảo bối này. Mà biết được nơi này có kỳ bảo cũng chỉ có bọn chúng và Tiêu Viêm. Mặc dù hắn không sợ bọn họ hoài nghi nhưng dù sao thì "Địa Tâm Thối Thể Nhũ" này vẫn là do Hàn Nguyệt phát hiện trước, bản thân vô tình chiếm được tiện nghi lớn, nếu cứ giữ lòng tham muốn ôm hết số bảo vật thì cũng có chút quá đáng.
Ý niệm lướt qua trong lòng Tiêu Viêm, hắn liền đem hai bình Địa Tâm Thối Thể Nhũ đã bị pha loãng thu vào nạp giới. Sau đó, không hề nán lại, xoay người hướng theo con đường lúc trước đến đây bay nhanh. Vì đã quen thuộc với đường đi, nên lần này thời gian hắn đi ra đã giảm đi không ít. Chỉ cần hai mươi phút đã ra khỏi sơn động.
Vỗ mạnh hai cánh, Tiêu Viêm bay vút ra ngoài cốc, ánh mắt nhìn về phía xa. Trong bóng tối nhưng hắn vẫn thấy được hào quang bảy màu lúc ẩn lúc hiện ngoài cốc, một sự bùng nổ năng lượng như sấm vang chớp giật.
Nhìn thấy thất thải quang mang vẫn sáng chói như cũ, Tiêu Viêm mới nhẹ nhõm được một ít. Đôi cánh vỗ nhanh hết tốc lực, thân hình hắn hóa thành một bóng đen, không một tiếng động xuyên vun vút qua màn đêm. Một lúc lâu sau, thân hình dừng lại, hắn đã xuất hiện ở lưng chừng không của cốc khẩu. Ánh mắt hướng về chiến trường trước mặt, không khỏi cảm thấy líu lưỡi.
Cốc khẩu lúc này cơ hồ đã bi tàn phá đến không ra hình dạng gì cả. Mặt đất vốn bằng phẳng bị những lỗ hỏng gồ ghề phủ kín. Những tảng đá lớn từ trên vách núi rơi rụng xuống rừng rậm hai bên, khiến nó bị phá hoại không ít. Cây cối gãy ngang che lấp hơn một nửa thông đạo nơi cốc khẩu.
Mà bên trong chiến trường, Thôn Thiên Mãng vẫn như cũ, cuộn thân thể khổng lồ chiếm cứ bầu trời, thất thải quang mang trong cơ thể cuồn cuộn tràn ra, uy áp mạnh mẽ làm ma thú đang ẩn núp trong phạm vi mười dặm đều phát run. Mặc dù khí thê Thôn Thiên Mãng vẫn mạnh mẽ như cũ, nhưng nếu nhìn thật kỹ vẫn có thể thấy phía trên số vảy rắn bảy màu hiện lên một số vết cào rất sâu. Có lẽ trong lúc chiến đấu, Tuyết Ma Thiên Viên củng không phải ở vào thế thất bại hoàn toàn.