Trong lúc Tiêu Viêm còn đang ngẩn ngơ, mũi thạch nhũ khổng lồ đột nhiên tràn ra một màn sương nhàn nhạt. Bên trong màn sương, ánh hào quang xung quanh mũi thạch nhũ bùng phát mạnh dần lên. Mà trong lúc ánh hào quang đang tràn ra, một giọt dịch thể màu trắng sữa trông như một đốm sáng bỗng nhiên ngưng tụ thành. Giọt chất lỏng này trên mũi thạch nhũ lay động một trận, sau đó từ lưng chừng không rơi thẳng xuống cái rãnh nước trên chóp tảng đá xanh.
Giọt nhũ dịch rơi xuống làm cho bề mặt lượng chất lỏng sâu gần hai tấc gợn lên một trận sóng dao động. Tuy nhiên, số chất lỏng này cũng không vì giọt nhũ dịch vừa rơi xuống mà văng ra ngoài chút nào.
Ánh mắt như một con rắn nhỏ xanh biếc nhìn chằm chằm vào cái rãnh chứa đầy chất lỏng màu trắng sữa, Tiêu Viêm bỗng cảm thấy giật mình. Cái rãnh này là từ những giọt nhũ dịch tích tụ qua năm tháng tạc lên tảng đá mà thành. Tay nhẹ nhàng sờ lên tảng đá xanh, cảm nhận độ cứng của nó, Tiêu Viêm lại một lần nữa kinh thán. Chỉ bằng vào mấy giọt nước mà muốn tạc nên một cái rãnh trên tảng đá xanh này, cần bao nhiêu năm tháng? Quả thật là nước chảy đá mòn mà.
- Nếu ta nhớ không lầm thì những giọt nhũ dịch này phải một năm mới ngưng kết được một giọt. Cái rãnh nhỏ này, không biết phải bao nhiêu năm mới có thể lấp đầy.
Dược Lão bên cạnh khẽ thở dài nói. Với sự từng trải của ông cũng không khỏi càm thấy thổn thức.
Nghe vậy, Tiêu Viêm nhất thời có chút hoảng sợ. Một năm một giọt, không nghĩ tới một giọt nhũ dịch trông rất bình thường, không chút thu hút nào lại cần phải ngưng tụ năng lượng tinh thuần của một năm. Tự nhiên quả nhiên huyền bí vô cùng.
- Sư phụ, đây là Địa Tâm Thối Thể Nhũ sao?
Ánh mắt Tiêu Viêm thẳng tắp đến cả rãnh nhũ dịch, cười hắc hắc nói.
Dược Lão tùy ý liếc vào rãnh chất lỏng đang tản ra sương trắng kỳ dị, khẽ gật đầu.
Nhìn thấy ngay cả Dược Lão cũng gật đầu xác nhận, Tiêu Viêm không hề chần chừ, lập tức lấy một bình ngọc từ trong nạp giới ra, định đem Địa Tâm Thối Thể Nhũ hứng đầy vào đó. Bỗng nhiên âm thanh của Dược Lão bên cạnh vang lên, làm hắn kinh ngạc dừng ngay tay lại.
- Mấy thứ này mặc dù trân quý nhưng thực sự không phải là vật quan trọng nhất. Nơi này có kỳ bảo càng quý hiếm hơn.
Dược Lão chắp hai tay sau lưng, cười nói.
- Có cái còn quý hiếm hơn?
Tiêu Viêm sửng sốt, vẻ mặt càng tỏ ra ngơ ngác.
- Người thường vừa thấy "Địa Tâm Thối Thể nhũ" chỉ sợ cũng như ngươi, nghĩ rằng những thứ tích tụ này là tinh túy mà từ bỏ đi bảo bối quý giá nhất.