Để Thôn Thiên Mãng ngăn trở Thiên Viên, Tiêu Viêm đã thuận lợi xông vào bên trong sơn cốc. Nghe tiếng nổ như kinh lôi bạo tạc bên ngoài cốc khẩu, hắn cũng thoáng ngừng lại một chút, đôi mắt xoay lại hướng về phía ngoài cốc.
Chỉ nhìn thấy giữa không trung đang bị thất thải quang mang bao phủ, thân hình khổng lồ của Thôn Thiên Mãng chợt ẩn chợt hiện bên trong quang mang, tản ra một cỗ uy áp mạnh mẽ. Dưới cỗ uy áp này, một cỗ hàn khí màu tuyết trắng cũng cực kỳ mạnh mẽ bao phủ một nửa bầu trời. Dòng khí lưu lạnh như băng trong cốc khiến Tiêu Viêm nhịn không được rùng mình một cái.
- Yên tâm đi, nếu bảo Thôn Thiên mãng giết Tuyết Ma Thiên Viên thì có lẽ hơi khó, nhưng bảo nó ngăn cản thì không có vấn đề gì. Ngươi bây giờ mau chóng tìm kiếm "Địa Tâm Thối Thể Nhũ" đi.
Như rõ được nỗi lo lằng trong lòng Tiêu Viêm, Dược Lão lên tiếng trân an.
- Ân.
Tiêu Viêm gật đầu, không hề do dự quay đầu lại, hướng tầm mắt vào phía tối đen như mực bên trong cốc. Mày nhíu lại, ngón tay nhẹ nhàng chà xát vào nhau, vài ngọn lửa màu xanh b*n r* trên đầu ngón tay, sau đó tản ra khoảng không chung quanh như từng cái lồng đèn. Ánh lửa tỏa ra, đem đen tối phía dưới sơn cốc khu trục đi.
Từ trong ánh lửa, Tiêu Viêm lúc này mới phát hiện diên tích phía trong sơn cốc cốc này lại rất rộng. Cây cối trong cốc mọc thành bụi, loạn thạch như rừng, nhưng lại chẳng có lấy một vật sống. Có lẽ là bị Tuyết Ma Thiên Viên đuổi đi hết.
"Hoàn cảnh trong cốc này hơi phức tạp, muốn tìm được "Địa Tâm Thối Thể Nhũ" e rằng phải tốn ít thời gian." Trong lòng Tiêu Viêm thì thầm. Tử Vân dực sau lưng hơi rung động, thân hình lại lần nữa lơ lửng trên không. Những ngọn lửa nhỏ màu xanh xung quanh cũng theo đó mà động. Chúng xoay quanh người hắn giống như một người bảo vệ.
Hãm tốc độ phi hành lại, Tiêu Viêm dần lao vào sâu trong sơn cốc. Trên đường đi thật sự rất yên tĩnh, không có đến nửa tiếng động. Với ánh lửa xung quanh vẫn có thể thấy những mảng xương trắng dày đặc trên mặt đất. Cảnh tượng nơi đây giống như một vùng đất chết làm người ta dựng tóc gáy.
- Xem ra những kẻ này đều có ý muốn với "Địa Tâm Thối Thể Nhũ", ngay cả một số ma thú cũng có ý muốn cướp đoạt nó.
Nhìn mảng xương khổng lồ kia, Tiêu Viêm không nhịn được thở dài một hơi, nhẹ giọng nói.
- Địa Tâm Thối Thể Nhũ có tác dụng tẩy tủy luyện cốt, sự hấp dẫn đối với ma thú còn vượt xa sự hấp dẫn với con người. Nếu chúng có thể có được vật này, ngày sau tu luyện thành hình người cũng dễ dàng hơn nhiều.
Dược Lão thản thiên nói.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, chợt nhớ tới Tử Tinh Tinh Dực Sư Vương tại Gia Mã Đế Quốc năm đó. Lúc trước, Vân Vận muốn đối lấy Tử Linh Tinh, tên này liền đề xuất lấy Hóa Hình Đan làm vật trao đổi. Tiêu Viêm hiện tại không còn là tên gà mờ lúc trước. Hắn đã từng bước một tiến lên trên con đường tu luyện của "Luyện Dược Sư", tự nhiên cũng hiểu rõ sự trân quý của Hóa Hình Đan. Đồng thời cũng hiểu được, ma thú muốn thoát khỏi thể xác của thú vật là khó khăn thế nào.