Sao sáng đầy trời, ánh trăng lạnh lẽo sáng tỏ từ phía chân trời, đem toàn bộ sơn mạch bao vây trong một tầng ngân quang nhàn nhạt, làm nó có vẻ mông lung và huyền bí.
Đêm khuya, trong núi, ngoại trừ một số loài ma thú chuyên kiếm ăn ban đêm ra, đa số đều đã trở về tổ và ngủ say. Thời khắc này, toàn bộ khu rừng đều đã lâm vào một mảng yên tĩnh, lâu lâu mới có một tiếng gầm ngân dài lên phía xa từ từ truyền đến, sau đó khuếch tán rồi tan biến.
Trên bầu trời đen kịt, một bóng đen chợt lặng lẽ bay xẹt ngang qua màn đêm. Một đôi cánh to hơi chấn động gây ra một sự lưu động rất nhỏ trong không khí. Mà bóng người đó lại chỉ cần mượn sự lưu động yếu ớt trong không khí này chợt lóe lên rồi biến mất trong đêm, không hề kinh động đến bất cứ vật gì.
… … …....
"uuuuu!"
Trên một ngọn cây ngoài sơn cốc, một đạo nhân ảnh chợt ẩn hiện giữa lưng chừng không. Ánh mắt hắn sáng quắc nhìn vào bên trong sơn cốc tối đen. Bởi vì trân chiến hung hãn lúc sáng, cốc khẩu hiện giờ vẫn là một đống hỗn độn, những lỗ lớn có, nhỏ có, phân bố một cách hỗn loạn.
Nhìn vào sơn cốc sâu thẳm, Tiêu Viêm cười nhẹ một hơi. Hắn khẽ phất tay áo bào, ngay lúc đó, một cái bóng bảy màu từ bên trong áo bào lướt nhanh ra. Sau đó nó sung sướng xoay quanh người hắn không ngừng, miếng không ngừng phát ra tiếng "tê, tê".
- Thực là một tên nhóc tham ăn.
Nhìn đôi xà đồng của Thôn Thiên Mãng đang chăm chú ngó vào nạp giới của mình, Tiêu Viêm bất đắc dĩ lắc đầu. Tay hắn nhoáng lên một cái, một bình Tử Tinh Nguyên đã xuất hiện trong tay.
Tử Tinh Nguyên vừa xuất hiện, Thôn Thiên Mãng liền vọt đến nhanh như chớp. Nhân lúc Tiêu Viêm chưa có sự chuẩn bị, thân hình thon dài của nó đã bám chặt vào chiếc bình trên tay hắn. Chiếc lưỡi rắn phóng ra, cẩn thận tiến vào trong bình, hút một phát, Tử Tinh Nguyên trong bình liền giảm đi một phần ba.
Túm đầu Thôn Thiên Mãng bỏ ra, Tiêu Viêm vội vàng giật bình ngọc trở về. Thấy bên trong chỉ còn hai phần ba, hắn không khỏi đau lòng nhép nhép miệng. Tên tiểu tử tham ăn này sức ăn càng ngày càng mạnh, lúc trước chỉ cần vài giọt là đủ, bây giờ lại uống nhiều thế này cơ chứ. Theo như sức của nó hiện tại thì mấy bình Tử Tinh Nguyên còn lại cũng không đủ để nó ăn.
Hung hăng nhấm nháp hết mấy ngụm Tử Tinh Nguyên, Thôn Thiên Mãng thỏa mãn đến mức ợ cả ra. Thè lưỡi ra, động đậy thân hình thon dài đang nằm trên vai Tiêu Viêm, vảy rắn bảy màu phản xạ lại ánh trăng, ánh lên môt thứ ánh sáng xinh đẹp tuyệt mỹ.
Sau khi cất kỹ Tử Tinh Nguyên, Tiêu Viêm hơi nghiêng đầu, vừa vặn nhìn thấy đôi xà đồng có bảy màu ẩn hiện. Lúc này, trong lòng hắn nổi dậy một thứ cảm giác: yêu mị. Thứ cảm giác này giống y như lúc đầu gặp Mỹ Đồ Toa Nữ Vương.