Tiêu Viêm triệu hồi ra Tử Vân Dực, hướng nơi có tiếng thú từ xa truyền tới cấp tốc bay đến. Vẻn vẹn chưa đến mười phút đồng hồ, liền tiếp cận nơi có tiếng thú kêu, hơn nữa khi nghe thấy tiếng thú kêu, còn có thể cảm ứng được mấy cỗ hơi thở khác, những hơi thở mạnh mẽ so với Lâm Diễm không sai biệt nhiều, thậm chí trong đó có một hai đạo hơi thở so với Lâm Diễm còn mạnh mẽ hơn.
Cảm thụ được những hơi thở này, Tiêu Viêm cảm thấy một chút kinh dị, Lâm Diễm cũng đã đạt được cấp bậc cường giả Đấu Linh đỉnh phong, so với hắn còn mạnh hơn, đây chẳng phải là nói... Nơi này có thể có Đấu Vương cường giả sao?
Hiện lên ý niệm này, Tiêu Viêm hơi có chút cảnh giác, thật cẩn thận ẩn dấu đấu khí dao động của bản thân, tiếng hít thở cũng dần dần chậm lại, sau lưng Tử Vân Dực hơi rung lên, thân hình lặng lẽ đi vào bên trong rừng rậm.
Đi vào trong rừng, Tiêu Viêm nhanh chóng đem Tử Vân Dực thu hồi, sau đó nhanh nhẹn phi hành trên những cây cối này, trông giống như linh hầu đang chuyền cành. Không lâu sau, trước tầm mắt có một khu đất trống trải, mà đặc biệt Tiêu Viêm ánh mắt quét nhìn về phía rừng rậm phía trên có một khe núi nhỏ, trên khuôn mặt vốn kinh ngạc hiện giờ lại càng thêm phần kinh hãi.
Ở chỗ khe núi nhỏ, có một sơn khẩu giống như một cái hồ lô, mà giờ khắc này tại chỗ sơn khẩu này có một con vượn màu trắng đầu to, thân thể to lớn cỡ ba bốn trượng đang đứng sừng sững. Vượn bạch khổng lồ hơi thở tản ra hàn băng sắc bén, ồ ồ hô hấp từ bên trong cái mũi to lớn, rồi lại thở ra giống như hai luồng sương khói màu trắng, hai cánh tay có chút thon dài. Thủ trảo to cỡ chừng hai cái đầu người lớn, thủ trảo ngẫu nhiên huy động liền có vài đạo kình phong hung hăng b*n r*, bổ thẳng vào tảng đá làm đám đá vụn bắn đi khắp nơi, đôi mắt màu đỏ tràn đầy cuồng bạo cùng sát ý, lúc này đây hung hăng nhìn chằm chằm vào sáu đạo nhân ảnh phía trước.
- Đây là Tuyết Ma Thiên Viên, bọn người kia lá gan cũng không nhỏ, Tuyết Ma Thiên Viên trưởng thành lực lượng có thể bổ vỡ đôi núi thép, mặc dù con vượn trước mặt mọi người mới trưởng thành không lâu, nhưng ít nhất có thể so sánh với 3 tinh đấu vương cường giả đấy… Có nhìn thấy cốc khẩu kia không, đứng chắn là một con vượn lớn mà vẫn hấp dẫn mấy người kia.
Thanh âm kinh ngạc nhất thời vang lên từ trong lòng Tiêu Viêm.
- Mấy tên gia hỏa kia cũng không yếu.
Thanh âm Dược Lão tiếp tục nhàn nhạt vang lên.
Nghe vậy, Tiêu Viêm vội vàng đem ánh mắt quét về phía kia, vây quanh Tuyết Ma Thiên Viên có sáu người, người đầu tiên trên ngực đeo huy chương, khuôn mặt không khỏi có chút thay đổi:
"Tên này là Nội Viện đệ tử? Như thế nào thực lực lại mạnh mẽ được đến vậy? A? Hàn Nguyệt học tỷ sao lại cũng ở đây?"