Trong một góc thâm sơn mờ mịt một mảnh màu xanh kéo dài đến cuối tầm mắt giống như màu xanh của hải dương vô tận. Bỗng nhiên rừng cây khẽ rung chuyển, một làn sóng như thủy triều màu xanh biếc thật lớn rộng gần trăm trượng từ xa quét tới, như ẩn như hiện khiến người ta líu lưỡi run sợ.
Phía trên rừng rậm, bỗng nhiên một tiếng xé gió vang lên, từ đằng xa một đạo thân ảnh đang bay giữa không trung hiện lên, không phải ai khác chính là Tiêu Viêm. Tử Vân Dực sau lưng Tiêu Viêm nhẹ nhàng khẽ lay động giúp thân thể trôi nổi giữa không trung, ánh mắt hướng nhìn xuống phía dưới không thấy được tận cùng của rừng rậm, trên mặt thoáng cười khổ, hắn không nghĩ rằng ở phía ngoài của Nội Viện lại có mảng rừng rậm to lớn như thế, thậm chí rộng lớn như ma thú sơn mạch trải ngang qua Gia Mã Đế Quốc cũng không hơn nó được.
Trong lòng thầm thở dài, nhớ tới việc phải tìm kiếm nơi tu luyện phù hợp hoàn cảnh trong yêu cầu của Dược Lão. Tiêu Viêm liền có chút mờ mịt không biết làm sao để tìm kiếm được một nơi trong mảng rừng rậm rộng lớn này mà phù hợp yêu cầu của Dược Lão.
Ánh mắt Tiêu Viêm dò xét động tĩnh xung quanh một lần, ẩn ẩn nghe được sâu trong rừng rậm vang lên một ít tiếng của ma thú kêu trầm thấp, gầm gú. Tử Vân Dực sau lưng Tiêu Viêm nhẹ nhàng rung lên, thân hình lại lần nữa hóa thành một bóng đen tiếp tục bay xuyên qua dãy núi liên miên bất tận trong rừng rậm.
Tiêu Viêm ước chừng mất gần khoảng một ngày để tìm kiếm trong mảng rừng rậm nơi Dược Lão yêu cầu, bất quá vận khí của hắn cũng tương đối tốt, vào giữa trưa ngày thứ hai khi bay qua rừng thì Tiêu Viêm cũng phát hiện được nơi cần tìm đang ở trước mặt hắn chính là nơi tu luyện mà Tiêu Viêm cảm thấy phù hợp nhất.
Đây là một đầm lầy nằm giữa hai ngọn núi, nơi này khá ẩm ướt có lẽ do nước chảy từ trên núi hướng xuống mặt đất. Bùn đất dưới chân khá ướt át, đặc biệt khi đi đến chỗ dãy đất trung tâm, nơi này cơ hồ hoàn toàn bị biến thành đầm lầy phủ bởi số lượng lớn cỏ cây xanh tốt.
Phía không trung trên mảng đầm lầy, thân thể Tiêu Viêm nhờ Tử Vân Dực mà trôi nổi.Tiêu Viêm thử dò xét đem mảnh đá ném vào trong đầm lầy, hòn đá rớt xuống bãi cỏ xanh khiến bùn văng tung tóe, trên khuôn mặt thoáng hiện một chút vui mừng. Diện tích đầm lầy chỗ này cũng vừa lúc phù hợp yêu cầu của Dược Lão.
Trên tay chiếc nhẫn hắc sắc cổ xưa hơi hơi dao động, linh hồn Dược Lão hư ảo bay ra. Ánh mắt tùy ý nhìn lướt qua đầm lầy phía dưới bị cỏ xanh bao phủ, trên khuôn mặt lộ ra một tia hài lòng, cười nói:
- Không tồi, nơi này phù hợp dùng để tu luyện Tam Thiên Lôi Động bất quá bên trong đầm lầy vẫn có một ít ma thú tiềm tàng.
Tiêu Viêm một bên vẫn luôn chú ý bên trong đầm lầy lập tức cau mày nói:
- Chỉ là một ít ma thú tiểu gia hỏa không đáng ngại, ta tu luyện đấu kỹ thân pháp cũng cần chúng nó thực nghiệm.