Theo việc luyện chế của Hàn Nhàn kết thúc, bên trong quảng trường cũng không khỏi hơi vang lên một chút bàn tán khe khẽ.
- Tên kia luyện chế thành công sao?
Ngô Hạo mặc dù đối với chiến đấu cực kì ham thích, nhưng luyện đan này cũng là dốt đặc cán mai. Nhìn thấy Hàn Nhàn kia rời khỏi thạch thai, hơn nữa đem đan dược cầm trong tay giao cho Hác trưởng lão, lập tức đôi mày không khỏi nhanh chóng nhíu lại.
- Hẳn là không đâu, nghe nói ngũ phẩm đan dược thành hình sẽ có thêm một ít dị tượng, nhưng lúc nãy ngoại trừ một trận dược hương bình thường ra, vẫn chưa xuất hiện nửa điểm dị tượng. Hơn nữa nhìn sắc mặt Hách trưởng lão kia biểu tình tựa hồ cũng không giống như là nhìn thấy ngũ phẩm đan dược mà toát ra.
Huân Nhi suy nghĩ một chút, khẽ lắc đầu nhẹ giọng nói.
Nghe được phân tích của Huân Nhi, đám người Ngô Hạo một bên cũng khẽ gật đầu, ngẩng đầu đem ánh mắt chuyển hướng đến Tiêu Viêm vẫn hết sức chăm chú trong luyện chế như cũ, thấp giọng nói:
- Nhưng cho dù Hàn Nhàn không luyện chế thành công đi nữa, thì tốt xấu gì cũng giao ra một vật gì đó, nếu Tiêu Viêm vẫn hai tay trống trơn giống như hai lần trước, xem như cuối cùng hai người cũng đều luyện chế không thành công, mà thắng lợi, vẫn là về trên đầu Hàn Nhàn thôi.
- Vậy lần tới Tiêu Viêm ca ca có thể luyện chế thành công.
Huân Nhi cười khổ một tiếng. Thời khắc này, nàng cũng chỉ có thể an ủi như vậy.
Dưới sự chú thị của tất cả mục quang sáng quắc trong quảng trường, Tiêu Viêm giống như không nghe thấy, đôi mắt chăm chú nhìn vào dược đỉnh. Phía trên ngọn lửa màu xanh hừng hực kia, một đoàn dược dịch tinh thuần lớn màu đỏ đang cấp tốc quay cuồng, cho dù cách xa dược đỉnh thật dày, linh hồn lực lượng của Tiêu Viêm vẫn có thể kéo dài đến bên trong đỉnh, cảm giác được rõ ràng đoàn dược dịch này bên trong ẩn chứa lực lượng khổng lồ.
- Tinh luyện sắp hoàn thành, kế tiếp, liền là dung hợp.
Ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm dược dịch màu đỏ nhạt bốc lên, Tiêu Viêm trong lòng nhẹ nỉ non.
Lần trước thất bại trong bước này, cho đến lần này, Tiêu Viêm đã rõ ràng nguyên nhân thất bại, linh hồn lực lượng chia làm hai luồng, đều dũng mãnh tiến vào dược đỉnh. Một luồng gắt gao áp chế hỏa diễm, mặt khác một luồng như chớp đem dược dịch bao vây vào trong, sau đó trong giây lát bộc phát ra lực áp súc cực kì cường đại.
Giống như cảm nhận được lực lượng áp súc đến từ chung quanh, dược dịch màu đỏ nhạt bỗng nhiên kịch liệt dao động, mà theo mỗi một lần dao động của nó, lại có gợn sóng năng lượng cực kì mạnh mẽ từ trong mạnh bạo xuất ra, cuối cùng cùng chỗ linh hồn lực lượng hình thành bàn tay to vô hình va chạm với nhau.
"Tang…!"
Trên thạch thai, dược đỉnh khẽ run lên, một trận tiếng va chạm thanh thúy vang lên từ bên trong truyền ra.
Trong lúc dược đỉnh run rẩy, sắc mắt Tiêu Viêm cũng hơi thay đổi, bàn chân mạnh mẽ đạp đất một cái, bàn tay cách không hướng dược đỉnh phía trước nắm chặt, bộ dáng kia, giống như muốn đem không khí trước mặt bóp nát.
Theo bàn tay Tiêu Viêm nắm chặt, dược dịch trong dược đỉnh kịch liệt bốc lên rồi đột nhiên bị kiềm hãm, vô hình đại thủ do linh hồn lực lượng chung quanh hình thành thành, trong khoảnh khắc lực lượng tăng vọt. Nguyên bản một đoàn dược dịch lớn, bây giờ đã chỉ còn cỡ quả bóng bàn, bất quá thời điểm khi nó thu nhỏ lại đến tình trạng như vậy, lại liền lâm vào tình trạng phản kháng, vô luận như thế nào cũng không chịu tiến vào một bước cuối cùng kia.
Khuôn mặt trắng bệch, trong sự liều chết ngăn cản của dược dịch dần dần đỏ lên, Tiêu Viêm không nghĩ tới Long Lực Đan này thế mà có thể khó luyện chế như vậy. Trình độ phản kháng như thế, xem như Tam Văn Thanh Linh Đan so ra không bằng. bất quá trong lòng Tiêu Viêm cũng rõ ràng, nếu như lúc này mình có thể đem Long Lực Đan này luyện chế thành công, như vậy bản thân sợ là có thể trực tiếp tiến đến trình độ ngũ phẩm Luyện Dược Sư.