Nghe tiếng cười vang phía dưới quảng trường, sắc mặt Hàn Nhàn rõ ràng khó nhìn hơn nhiều. Một tiếng "Hừ" nộ ý đè nén từ yết hầu truyền ra, ánh mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm vào kim sắc hỏa diễm vẫn bốc lên như cũ, bàn tay rất nhanh lại nắm dược liệu trên thạch thai, sau đó ném mạnh vào trong dược đỉnh.
Lúc này đây, Hàn Nhàn rõ ràng so với lúc trước càng thêm ngưng thần hơn. Thế nhưng, đồng dạng, tâm tình tựa hồ cũng là bởi vì lần đầu tiên thất bại mà có hơi ba động.
Mặt khác, Tiêu Viêm bên kia bây giờ đã hoàn toàn nhắm mắt, không mảy may vì hành động của Hàn Nhàn mà có nửa phần động tĩnh, nhìn thấy tư thái quỷ dị như vậy của hắn, đám đông dưới quảng trường không khỏi có chút kinh ngạc.
Bên trong quảng trường, dược tài trên thạch thai bị Hàn Nhàn từng gốc một bỏ vào dược đỉnh. Mà lúc này đây, hắn rõ ràng càng tiến xa hơn so với lúc trước. Dưới sự bình tĩnh, trong thời gian năm phút ngắn ngủi liền tinh luyện hơn hai mươi loại dược liệu. Nhìn thấy trạng thái lần này của hắn thế mà lại tốt như vậy, mấy nhân viên Dược Ban đến trợ uy cho hắn bên kia không khỏi hô hào ủng hộ.
- Hàn Nhàn này không hổ là tứ phẩm Luyện Dược Sư, đích thật là có chút căn cơ… Tên Tiêu Viêm này, rốt cuộc là đang làm gì thế nhỉ?
Nhìn Hàn Nhàn kia tinh luyện tài liệu đã muốn vượt qua lần đầu của Tiêu Viêm, Hổ Gia không khỏi khẽ nhíu mày thấp giọng nói, trong thanh âm hơi có chút lo lắng.
Huân Nhi khẽ gật đầu, mắt nhìn Tiêu Viêm đang nhắm mắt, nhẹ giọng nói:
- Không vội, thời gian vẫn còn, hơn nữa Tiêu Viêm ca ca còn có hai lần cơ hội.
Bất quá tuy nói thế, trong lòng nàng cũng thoáng có chút lo âu. Về mặt Luyện Dược Sư này, Huân Nhi hiểu biết không sâu, cho nên cũng không thể bảo trì cái loại tín tâm nồng nhiệt bình thường đối với Tiêu Viêm.
Dưới tốc độ luyện chế càng lúc càng nhanh của Hàn Nhàn, nguyên bản tiếng cười giữa sân đã hoàn toàn mất đi, bất quá bất đồng với những họ viên này, một ít trưởng lão ánh mắt độc đáo sau một hồi trầm ngâm, cũng là khẽ lắc đầu.
- Luyện đan cũng không phải chú ý tốc độ, mà cần là một trái tim không bị ngoại vật tác động. Hàn Nhàn trong lòng bởi vì thất bại lúc trước mà tâm cảnh dao động, mặc dù hiện tại xu thế có tốt, nhưng… có lẽ cũng không thể kéo dài.
Trên đài, Hách trưởng lão hai tay buông lỏng phía sau, nhìn Hàn Nhàn cực kì bận rộn kia, hơi cau mày, trong lòng thấp giọng thở dài.
"Điểm ấy, Tiêu Viêm làm vô cùng tốt, mà Hàn Nhàn cũng là rơi xuống tiểu thừa. Không hổ là người Đại Trưởng Lão điểm danh yêu cầu chiếu cố mà, tuổi tác như thế mà có tâm cảnh định lực như vậy, tiềm lực đích xác bất phàm." Ánh mắt chuyển hướng Tiêu Viêm đang nhắm mắt kia, Hách trưởng lão có thể từ trong tiếng hít thở ngày càng bình thản cảm giác được, thất bại lúc trước vẫn chưa làm tâm tình hắn có nửa phần dao động.