Sau khi Hách trưởng lão tuyên bố bắt đầu, toàn bộ ánh mắt thoáng cái chuyển hướng tới hai người phía sau thạch thai, âm thanh nhốn nháo cũng dần dần trở nên yên ắng hơn nhiều.
Tầm mắt Tiêu Viêm chậm rãi cẩn thận đảo qua dược tài trên thạch thai, sau khi phát hiện vẫn chưa quên gì, mới khẽ gật đầu, bàn tay vung khẽ, dược đỉnh màu đỏ liền xuất hiện tại thạch thai trước mặt.
Dược đỉnh Tiêu Viêm sử dụng thực sự không phải hạng cao cấp gì, hơn nữa bởi vì số lần sử dụng trong khoảng thời gian này nhiều lắm, do đó khiến cho nhan sắc bên ngoài dược đỉnh có chút ảm đạm, liếc mắt nhìn một cái, giống như một lò nhóm lửa không bám tro vậy.
"Xùy."
Dược đỉnh của Tiêu Viêm vừa xuất hiện, Hàn Nhàn bên cạnh cách đó không xa nhịn không được cười ra tiếng, trong lòng âm thầm lắc đầu, thầm cười nói:
"Xem ra bản thân thật là có chút xem trọng tên này rồi."
Tại luyện dược giới, dược đỉnh tốt giống như lợi khí vừa tầm trong tay chiến sĩ, có thể làm cho xác xuất luyện đan thành công gia tăng thật lớn, mà hiện giờ Hàn Nhàn nhìn dược đỉnh Tiêu Viêm sử dụng thế mà lại rách nhát như vậy, trong lòng tự nhiên không khỏi có vài phần khinh thường.
Sau khi Hàn Nhàn trong lòng nói ra, bàn tay hắn cũng vung lên. Nhất thời, một dược đỉnh toàn thân kim sắc thoáng hiện, dương quang chiếu xạ lên trên đỉnh, nhất thời phản xạ ra quang hoa chói mắt, làm cho người ta phải chuyển ánh mắt đi.
Chỉ từ thanh thế bề ngoài của hai dược đỉnh mà xem, không nghi ngờ là một trời cách biệt. Một cái giống như chó cỏ thôn quê, cái kia lại giống như chó cảnh cả người nạm vàng dát bạc, cực kì diễm lệ phô trương.
Tiêu Viêm cũng không để ý gì tới các ánh mắt trêu tức từ mọi nơi, tầm mắt đảo qua dược đỉnh trước mặt. Một lát sau, ngón tay nhẹ nhàng v**t v* một khe hở nông cạn mắt thường khó có thể nhìn thấy ở mặt ngoài dược đỉnh, mày không khỏi hơi nhíu, trong lòng bất đắc dĩ nói:
"Uy lực Dị Hỏa thật sự quá lớn, đê giai dược đỉnh này đích xác khó có thể thừa nhận loại nhiệt độ này. Sau này hẳn là nghĩ biện pháp tìm một dược đỉnh vừa tay. Hiện tại, hi vọng thứ này còn có thể kiên trì luyện chế xong thôi."
Trong lòng khẽ thở dài một tiếng, Tiêu Viêm bỗng nhiên cảm nhận được một trận ba động nóng cháy, lập tức cau mày, quay đầu nhìn lại, cũng vừa thấy Hàn Nhàn đang nâng một đoàn hỏa diễm. Nhan sắc hỏa diễm cùng dược đỉnh giống nhau, ánh vàng rực rỡ cực kì hấp dẫn ánh mắt người ta, bên trong hỏa diễm giống như có kim sắc nham tương lưu động, có chút kì dị.
- Gì?
Ánh mắt nhìn chằm chằm đoàn kim sắc hỏa diễm kia, Tiêu Viêm trong lòng thoáng kinh dị một tiếng, không nghĩ tới gia hỏa kia còn có được bảo bối hỏa diễm bậc này. Lấy linh hồn lực lượng của Tiêu Viêm mà xem, kim sắc hỏa diễm này mặc dù so ra kém xa Dị Hỏa, nhưng cũng có thể tính là một loại lửa có chút kì dị. Hơn nữa từ năng lượng thẩm thấu ra không trung mà xem, hỏa diễm này luận trình độ nóng cháy chỉ sợ so với Tử Hỏa của hắn càng tốt hơn.
Hàn Nhàn này cũng không phải tên vô bản sự. Tiêu Viêm hơi có chút ngạc nhiên quét mắt về phía khuôn mặt Hàn Nhàn, cũng từ khóe mắt hắn nhìn ra vẻ đắc ý, lập tức bất đắc dĩ cười, thầm nghĩ xem ra vẫn phải thu hồi những lời này.