Tại quảng trường rộng lớn cách không xa cửa Bạch Bang, lúc này quảng trường đang trống rỗng bỗng bị người người từ bốn phương tám hướng vây lại chặt như nêm cối.
Khe khẽ bàn luận về đám người phía trên, từng ánh mắt mang cảm xúc khác nhau nhìn hai phe nhân mã đang giằng co giữa quảng trường.
Hai phe nhân mã trong sân, một bên khoảng 40-50 người tụ tập một, không nói những thứ khác, chỉ bực thanh thế này đủ khiến người kinh ngạc, mà đối với một phe nhân số ít, đại khái chỉ gần 30 người, nhưng 30 người này luận khí thế đến sắc mặt mà xem đều không bởi đối phương nhiều người mà sợ hãi. Ngược lại một đám vẻ mặt kiệu ngạo, trong ánh mắt khiêu khích vô cùng.
- Tiêu Viêm, ngươi hôm nay mang nhiều người như vậy đến cửa, là muốn ra oai với Bạch Bang ta?
Đầu lĩnh Bạch Bang, Bạch Trình khoanh tay trêu tức Tiêu Viêm, cười to mà nói. Phía sau hắn, Bạch Sơn và ba người Phó Ngao, xem khí thế thì hai người kia tựa hồ thực lực gần Phó Ngao, hẳn là Đấu Linh cường giả.
- Bạch Trình, Bàn Môn ta chưa từng trêu chọc các ngươi, mà ngươi lại ngăn trở Bàn Môn tiêu thụ đan dược, không khỏi có chút khinh người quá đáng sao? Khuôn mặt Tiêu Viêm hơi âm trầm, thanh âm lạnh lùng ai nấy đều thấy rõ ràng.
- Trong nội viện, vốn không ước thúc tranh đấu, mỗi ngày đều có vài cuộc chiến nho nhỏ phát sinh, có cái gì ngạc nhiên? Nếu có mà nói thì tự trách mình không có thực lực đi!
Bạch Trình nhướng mày, thản nhiên nói.
- Xem tình huống này, Bạch Bang hẳn muốn dẫn đầu hủy đi ước định lúc trước a, ai, ta cũng quả thật có chút ý nghĩ khờ dại, nghĩ các ngươi mặc dù nhân phẩm kém một tý, nhưng chung quy vẫn giữ tín. Hiện tại xem ra, hóa ra là một đám không có thành tín, không danh dự, không mặt mũi!
Tiêu Viêm vung tay chỉ, nhẹ giọng cười nói, trong tiếng cười có vị đạo châm chọc, người bên ngoài đều có thể nghe ra. Lập tức người vây quanh liền cười vang lên một trận, dù sao lúc trước Phó Ngao bị Tiêu Viêm đánh bại đã hứa hẹn, có không ít học viên Nội Viện chứng kiến.
Nghe chung quanh cười vang, Bạch Trình sắc mặt hơi khó coi, ánh mắt âm lãnh nhìn Tiêu Viêm nói:
- Xem ra ngươi không chỉ có điểm nương tựa nữ nhân xuất sắc, miệng lưỡi cũng rất khá, ước định lúc trước không tìm Bàn Môn ngươi phiền toái, không cần người khác nhờ vả ta cũng hiện muốn cho các ngươi kiêu ngạo tân sinh một ít giáo huấn…
- Bị người nhờ vả? Chịu ai sai khiến?
Tiêu Viêm ánh mắt ngưng đọng, cười lạnh nói.
Không thể trả lời, Bạch Trình đồng dạng còn cười lạnh, hơi vặn cổ, ánh mắt hắn nhìn Tiêu Viêm không chút hảo ý, điềm nhiên nói: