Bên trong đại sảnh, Tiêu Viêm đang nhìn con số trên mặt tấm Thanh Hỏa tinh tạp của mình lên tới 348, không khỏi thất thần cùng cảm khái, hiện giờ đã có con đường tiêu thụ đan dược, cái loại sự tình phiền toái vì hỏa năng mà buồn rầu kia, xem như bị vứt bỏ rất xa ở phía sau.
Trong đại sảnh lúc này, Huân Nhi ba người cũng đang ngồi trong đó, sau hai ngày trải qua tiêu thu đan dược, đan dược cũng đã có một ít danh tiếng. Bởi vậy, hiện giờ Bàn Môn xem như là đã dần dần đi vào quỹ đạo, cho nên bọn họ cũng không cần tự mình ra mặt tiêu thụ nữa, mà là đem địa điểm tiêu thụ cố định công bố ra ngoài, lại cho người của Bàn Môn thủ ở nơi đó, mà bọn họ trực tiếp chờ thu Hỏa Năng cuối cùng là được.
Nhìn thấy bộ dáng cảm khái kia của Tiêu Viêm, Huân Nhi khẽ cười nói:
- Tuy nói tiêu thụ đan dược đích thật là một vốn bốn lời, nhưng nếu là không có tốc độ thêm nữa là xác xuất thành công luyện chế đan dược của Tiêu Viêm ca ca, cũng đã không đạt được hiệu quả như bây giờ, ta nghe nói, ngay cả toàn thể cao cấp Dược Bang kia cùng nhau luyện đan, thành quả một ngày, cũng bất quá chỉ hơn một chút so với thành quả của một mình Tiêu Viêm ca ca mà thôi, không nói đến vật lực, chỉ là nhân lực này thì đã tốn kém không ít.
Tiêu Viêm cười cười, hắn cũng là ỷ vào công dụng của Dị Hỏa cùng với Dược Lão ở một bên hiệp trợ mà thôi. Duỗi thẳng lưng một cái, thật sự cảm thấy có chút nhàm chán, đã nhiều này rồi mỗi ngày đều không ngừng nghỉ luyện chế đan dược, hiện giờ đan dược dự trữ của Bàn Môn, thật ra cũng đã đủ tiêu thụ trong thời gian một tuần, cho nên hiện tại thời gian hắn nghỉ ngơi rất nhiều. Tu luyện đã thành thói quen điều này làm cho Tiêu Viêm cảm thấy có chút không được thoải mái, nhưng bởi bì vừa mới đột phá bát tinh không lâu, nếu lại tiếp tục bế quan đột phá mà nói, không khỏi sẽ có chút quá không thực tế.
- Người hôm nay phái đi thu mua dược liệu còn chưa trở lại sao?
Trong miệng đầy một khối điểm tâm, thanh âm Tiêu Viêm hàm hồ hỏi, đã nhiều ngày luyện chế, cũng đem dược liệu mua lúc trước dùng không sai biệt lắm.
- Đúng vậy, bất quá họ sẽ trở về nhanh thôi.
Huân Nhi khẽ gật đầu, song lời này vừa hạ xuống, ngoài của liền vang lên một trận đập cửa dồn dập, chợt vài bóng người vội vã chạy vào.
- Làm sao vậy, A Thái?
Nhìn thấy mấy người A Thái thở hổn hển, Tiêu Viêm có chút kinh ngạc hỏi.
- Đầu lĩnh, xảy ta chuyện rồi!
A Thái hít sâu một hơi, sau khi hô hấp bình ổn xuống, sắc mặt âm trầm vừa nói.
- Chuyện gì?
Khẽ nhíu mày, Tiêu Viêm nuốt xuống thức ăn trong miệng, thanh âm cũng chậm rãi trở nên lạnh lùng.
- Người hôm nay đi thu mua dược liệu, toàn bộ tay không mà quay về.
A Thái tức giận nói.
- Quả nhiên… Xen ra là do Dược Bang hạ thủ, bất quá bọn chúng phản ứng cũng mau lẹ có chút ngoài dự kiến của ta.