Lúc Tiêu Viêm từ trong ngủ say tỉnh dậy, sắc trời đã dần tối, Từ phía tây rụng rơi ánh tà dương màu hồng qua cửa sổ hắt xuống mặt đất hình thành nhàn nhạt quầng sáng.
Từ trên ghế ngồi dậy, Tiêu Viêm nhìn thấy tấm thảm ở trên người, trong lòng có chút ấm áp.
Đứng dậy đi qua đi lại, động đậy thân thể. Sau một trận no giấc, mệt mỏi lúc trước đã tự động biến mất, thay vào đó tinh thần sảng khoái.
"Dát"
Khi Tiêu Viêm đang đi qua đi lại, cửa phòng đột nhiên khe khẽ bị đẩy ra. Một cái đầu cẩn thận thò vào, sau khi nhìn thấy Tiêu Viêm đã tỉnh dậy lúc này mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, cười hắc hắc nói:
- Chà, ngài thật có tài ngủ a, ngủ một lèo từ sáng đến tối.
- Ha ha, là A Thái!
Nhìn thấy người đang thò đầu vào nhìn trộm, Tiêu Viêm không khỏi cười nhẹ một tiếng, ngoắc hắn vào cười hỏi:
- Huân Nhi các nàng còn chưa trở lại sao?
- Hắc hắc! Đúng vậy. Huân Nhi học tỷ cơ hồ dẫn toàn bộ người của Bàn môn đi hết rồi. Bất quá xem ra giờ này chắc cũng sắp trở lại.
A Thái vuốt tóc, cười nói.
- Lần này đa tạ các ngươi.
Nhẹ nhàng đưa tay bưng một ly trà nguội bên cạnh nhấp một ngụm, ngẩng đầu quay về A Thái lại tiếp tục nói.
- Ngài đừng quá khách khí, hiện giờ tất cả người trong Bàn môn chúng ta đều được sự bảo hộ của ngài. Chẳng lẽ không thể làm cái gì cho ngài sao?
Được Tiêu Viêm tạ ơn một tiếng, A Thái ngượng ngùng nói.
- Lúc trước ta đã quyết định thành lập Bàn môn này, trách nhiệm này tự nhiên là ta cần phải phụ trách. Đợi đến lúc sau khi đan dược tiêu thụ được, ta sẽ bảo Huân Nhi trả lại cho mọi người gấp hai lần, công là công, tư là tư, không thể lẫn lộn.
Nghe vậy, A Thái mới vừa muốn gạt đi, chợt nghe ngoài cửa vang lên tiếng rất nhiều bước chân, lập tức vui vẻ nói:
- Hẳn Huân Nhi học tỷ cùng mọi người đã trở lại!
Lời nói của hắn vừa dứt, cửa phòng liền lại lần nữa bị mở ra. Một đám mang theo vẻ mặt vui sướng tràn vào, mà Huân Nhi ba người chính là người đi đầu, xem sắc mặt vui sướng của các nàng, tựa hồ thu được kết quả tốt.
- Tiêu Viêm ca ca, người tỉnh rồi?
Tiến vào phòng, Huân Nhi vừa muốn la rầy mọi người nhỏ tiếng một chút, nhưng khi liếc mắt một cái thấy Tiêu Viêm đang ngồi trên ghế lập tức vui vẻ nói.
- Dậy rồi!
Cười gật đầu nói:
- Ngồi xuống nghỉ ngơi một chút đi.
Nhìn Tiêu Viêm vẫn như cũ trấn định, Huân Nhi hé miệng cười yếu ớt, cùng với Hổ Gia, Ngô Hạo đang hưng phấn ở bên cạnh lên phía trước ngồi xuống, mặt khác mọi người trong Bàn môn bởi vì ghế ngồi không đủ nên liền trực tiếp đặt mông ngồi xuống đất, trong nhất thời nguyên bản đại sảnh trống rỗng đã đầy ắp người. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Nhìn thấy mọi người đã ngồi xuống,Tiêu Viêm lúc này mới đem ánh mắt nhìn Huân Nhi, cười nói: