Sáng sớm hôm sau, toàn bộ Bàn Môn đều như máy móc bắt đầu khởi động, sáng sớm, Huân Nhi ba người liền dẫn người ra khỏi tháp lầu dành cho tân sinh, sau đó bôn ba trong toàn bộ nội viện, dựa theo danh sách dược liệu mà Tiêu Viêm đưa cho ở xung quanh bắt đầu thu mua.
Mà cứ như vậy bận rộn mất gần một ngày. Màn tối buông xuống đám người mới cùng nhau hưng phấn cùng mang theo mệt mỏi chạy về phía tháp lầu danh cho tân sinh.
Một mật thất nhỏ nằm im lặng bên trong lầu các, Tiêu Viêm nhìn đống dược liệu lớn được bày ra trước mặt một cách chỉnh tề, rồi nhìn sang thấy trên khuôn mặt bọn Huân Nhi ba người vẫn còn sót lại chút mệt mỏi, không khỏi khẽ cười nói:
- Thật vất vả rồi.
- Tìm đám dược liệu này, hỏa năng đã tiêu phí hết 180 ngày đó, những dược liệu hỏa năng này chúng ta bốn người vốn là tìm kiếm không đủ, bất quá A Thái cùng Bàn Môn thành viên chủ động nhiệt tình trợ cấp một ít, đây cũng là gia sản cuối của Bàn Môn cung cấp chúng ta.
Huân Nhi khẽ thở dài một hơi, nói.
Tiêu Viêm yên lặng gật gật đầu, cảm động nói:
- Yên tâm đi, nhớ kỹ A Thái bọn họ đã bỏ ra bao nhiêu Hoả Năng, đợi luyện chế thành công, sau khi tiêu thụ phải bồi hoàn gấp đôi lại cho bọn họ. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
- Nên thế!
Huân Nhi gật gật đầu, bàn tay mềm mại v**t v* đống dược liệu, đại mi nhíu lại nói:
- Trong đống dược liệu được thu mua này, giá cả có chút đắt đỏ, ta nghĩ nếu chuyện bán buôn đan dược được chế luyện ra, ngay tại bên trong Bàn Môn tổ chức một đội ngũ hoặc là tại bên trong nội viện mời một ít người, chuyên môn vào sâu trong núi tìm kiếm những dược liệu cần thiết cho Bàn Môn chúng ta, sau đó dựa theo mỗi một người giao nộp dược liệu chất lượng hoặc là số lượng, sẽ tính thù lao, nếu như vậy, có lẽ phí tổn của hội sẽ rẻ hơn rất nhiều.
Nghe vậy, Tiêu Viêm ngẩn người ra, chợt gật gật đầu đồng ý, ánh mắt đảo qua đống dược liệu ở trước mặt, có được dược liệu này kỳ thật cũng không tính là nhiều, nhưng đây cũng là toàn bộ giá trị và tâm huyết của cả Bàn Môn, than nhẹ một tiếng, trọng trách này không nhẹ nhàng chút nào.
- Ha hả, Tiêu Viêm ca ca, chuyện kế tiếp, liền chỉ có thể toàn bộ giao cho ngươi, loại công việc luyện đan này, chúng ta không thể giúp ngươi được nửa điểm.
Huân Nhi cười khẽ nói.
Trịnh trọng gật gật đầu, Tiêu Viêm nhẹ giọng nói:
- Yên tâm đi, một ngày sau ta sẽ đem đống dược liệu này biến thành đan dược mà chúng ta cần, tuyệt đối sẽ không cô phụ tấm lòng của các ngươi.
- Đúng rồi, đây là ta cố ý tại địa điểm bán hàng của Dược Bang phái người mua hai loại đan dược này, một loại là đan dược phục hồi đấu khí mà Ngô Hạo đã từng nói qua, danh xưng ở Dược Bang là Hồi Xuân Đan, mặt khác là một loại thuốc chữa ngoại thương công hiệu quả không tồi.