Đè nén sự vui mừng trong lòng, Tiêu Viêm chen vào đám người, chậm rãi đến gần bãi đá có chút đặc thù kia, mà khi nhìn thấy hành động của hắn, những người xung quanh đều ngừng lại cước bộ, ánh mắt nhìn về phía Tiêu Viêm, có chút trêu chọc.
Cước bộ dừng lại phía trước, ánh mắt Tiêu Viêm chăm chú nhìn vào gốc Thanh Mộc Tiên Đằng, chần chờ một chút, bàn tay đưa tới định cầm nó lên.
"Xuy…"
Ngay khi bàn tay Tiêu Viêm sắp chạm đến Thanh Mộc Tiên Đằng, một cỗ kình phong sắc bén bỗng phá không mà đến. Kình phong mạnh đến mức làm cánh tay Tiêu Viêm nổi da gà.
Cảm nhận được sự mạnh mẽ của cỗ kình khí kia, Tiêu Viêm nhíu mày, thanh sắc hỏa diễm trào ra từ nạp linh, nhanh chóng chạy qua các kinh mạch, cuối cùng phá thể mà ra bao bọc bàn tay cấp tốc rụt về.
- Hử?
Ngay khi thanh sắc hỏa diễm bao bọc lấy bàn tay của Tiêu Viêm, một tiếng kêu kinh dị bỗng nhiên vang lên, cỗ kình phong sắc bén kia, cũng nhanh chóng biến mất.
Thuận lợi rút tay lại, Tiêu Viêm ngẩng đầu nhìn nam tử mặc áo xám trước mặt, lúc này, hắn cũng đã mở mắt, khuôn mặt thoáng kinh ngạc nhìn Tiêu Viêm.
Ánh mắt đảo qua đôi mắt của đối phương, Tiêu Viêm nao nao, chỉ thấy trong mắt đối phương tràn ngập quang mang khác thường, những hồng mang này, đều mang theo một chút bạo lệ.
Đối với loại hồng mang này, Tiêu Viêm cũng không xa lạ, chỉ cần tu luyện lâu trong Thiên Phần Luyện Khí Tháp, sẽ xuất hiện hiện tượng này, nó được gọi là hỏa độc xâm thể. Nhưng hồng mang trong mắt những người Tiêu Viêm nhìn thấy mấy hôm trước, cũng chỉ có một chút mà thôi, mà người này… Gần như toàn bộ con mắt của hắn đều bị hồng mang bao phủ, hiển nhiên, hỏa độc xâm thể đã sâu… Mà loại hỏa độc xâm thể nghiêm trọng này, là người đầu tiên mà Tiêu Viêm thấy.
- Không mua, thì đừng có chạm vào.
Ánh mắt lạnh lùng của hôi y nam tử đảo qua Tiêu Viêm một cái, hai ngón tay như đao khép lại, thản nhiên nói.
Thái độ này của hôi y nam tử có chút buồn cười, Tiêu Viêm lại bất đắc dĩ lắc đầu. Bây giờ hắn mới hiểu vì sao những người bên ngoài mới giữ một khoảng cách với tên kia, người mua muốn xem hàng một chút cũng suýt chút nữa bị công kích, vậy cho dù thứ hắn bày ra có tốt đến đâu, chỉ sợ cũng không có mấy người dám đến mua đi.
- Ai nói ta không mua?
Tiêu Viêm khoanh tay trước ngực, cũng thản nhiên đáp lại một câu.
- Đừng khua môi múa mép với ta, muốn mua thì đem hỏa năng ra, nhiều lời mất thời gian.
Trong con ngươi màu hồng xẹt qua một chút phiền lòng. Hôi y nam tử vỗ mạnh lên bãi đá một cái, tức giận nói.