Nghe được trong miệng Huân Nhi nói ra những từ ngữ kỳ quái, Lại nhìn thấy sự kinh ngạc trên gương mặt của nàng. Tiêu Viêm liền nhíu mày, bàn tay nắm chặt khối thần bí cổ ngọc mát lạnh nói:
- Nàng biết được thứ này?
Hít sâu một hơi lạnh. Trên gương mặt Huân Nhi thay đổi không ngừng. Một lúc sau, cắn răng một cái. Buớc nhanh tới bên cạnh Tiêu Viêm. Thấp giọng nói:
- Tiêu Viêm ca ca, ngọc này từ đâu mà có?
- Vào thời điểm gia tộc chuyển đi. Trưởng lão đưa cho ta bảo quản.
Tiêu Viêm nhìn thấy thần sắc khác thường của Huân Nhi. Mặt càng nhăn thêm một ít. Trầm giọng nói:
- Làm sao vậy?
"Thì ra một phần chìa khóa kia đúng là ở trong tay Tiêu gia. Đúng là Đà Xá Cổ Đế Ngọc." Ánh mắt rất nhanh nhìn chăm chú vào cổ ngọc trong tay của Tiêu Viêm. Ý niệm trong lòng Huân Nhi như thủy triều cuồn cuộn nổi lên. Sau một lúc lâu, nàng chậm rãi nhắm mắt lại. Khi mở ra vẻ kinh ngạc trong ánh mắt đã bình thản đi rất nhiều.
- Tiêu Viêm ca ca. Đà Xá Cổ Đế ngọc này, từ lúc này ngươi không nên lấy ra trước mặt bất cứ ai. Nhớ kỹ, cho dù là bất luận kẻ nào.
Tiêu Viêm nắm chặt bàn tay trên gương mặt thần sắc có chút trịnh trọng mà trước nay chưa có.
- Mặc dù hiện giờ trên đại lục người biết được vật này có lẽ rất ít. Nhưng nếu để cho người khác biết ngươi mang Đà Xá Cổ Đế ngọc, sợ rằng lập tức sẽ đưa tới họa sát thân. Thậm chí ngay cả trong Già Nam Học Viện này, cũng sẽ thèm đỏ mắt mà ra tay.
Thanh âm Huân Nhi nói rất nhỏ. Như là sợ người khác vô tình nghe được.
Nhìn thần sắc trịnh trọng của Huân Nhi. Khuôn mặt Tiêu Viêm cũng ngưng trọng đi rất nhiều. Trong bàn tay nắm khối thần bí cổ ngọc, có một cỗ mát lạnh từ trong phát ra làm cho trong lòng hắn vẫn duy trì được sự bình tĩnh. Gật nhẹ đầu, hắn thấp giọng nói:
- Thứ này tại sao lại gọi là Đà Xá Cổ Đế ngọc. Nó không phải là vật tượng trưng cho thân phận tộc trưởng Tiêu gia sao?
Huân Nhi có chút gật đầu, nhẹ giọng nói:
- Trải qua một thời gian dài. Có lẽ bây giờ Tiêu gia cũng không có ai biết lai lịch của khối ngọc này vì vậy chỉ dựa theo lời nói truyền đời, liền đem nó thành tín vật của Tộc Trưởng. Hơn nữa lại đem linh hồn ấn ký khắc vào trong đó. Coi như là một vật để cho tộc nhân tùy thời biết tình huống sinh tử của tộc trưởng.
- Vậy nó đến tột cùng có lai lịch như thế nào? Nghe ngươi nói vậy. Vị chủ nhân của Đà Xá Cổ Đế ngọc này tựa như có thân phận không nhỏ? Nó như thế nào lại ở bên trong Tiêu gia ta.
Tiêu Viêm trầm giọng hỏi.
- Đâu chỉ là không nhỏ.
Huân Nhi lắc nhẹ đầu trong lòng cười khổ, nói:
- Tiêu Viêm ca ca. Bởi vì có một vài nguyên nhân đặc thù, ta hiện tại cũng không thể nói cho ngươi biết quá nhiều chuyện nếu không đối với ngươi mà nói cũng không có nửa điểm tốt. Ngươi nếu tin tưởng lời nói của Huân Nhi thì hãy nghe ta một lần, về sau không nên lấy khối ngọc này ra trước mặt bất cứ người nào.