Nhìn Tiêu Viêm chuyển từ vẻ mặt kinh ngạc đến bộ dáng khiếp sợ, Lăng Ảnh gật gật đầu cười, hướng về phía Huân Nhi hơi hơi khom người:
- Tiểu thư.
Dần dần từ trong kinh ngạc hồi phục lại tinh thần, Tiêu Viêm nghe được cách Lăng Ảnh xưng hô đối với Huân nhi, không khỏi đem ánh mắt chuyển về người phía sau, trong mắt hơi có một ít mờ mịt, khẽ nhíu mày nói:
- Các người…
- Ha hả, Tiêu Viên thiếu gia, từ lúc ngươi rời Ô Thản Thành chưa tới nữa năm thời gian sau, ta đã nghe theo lệnh tiểu thư, đi vào Gia Mã Đế Quốc, hơn nữa tìm được tung tích của ngươi, sau đó một đường âm thầm bảo hộ ngươi.
Lăng Ảnh cười cười, nói tiếp:
Ngươi không cần trách cứ tiểu thư tự chủ can thiệp vào chuyện của ngươi, Chỉ vì khi đó ngươi thế lực đơn bạc, độc thân xông xáo ở Gia Mã Đế Quốc, thật là có chút nguy hiểm, sau khi đi vào Gia nam Học Viện, tiểu thư thật sự có chút không yên lòng, vì thế liền cho ta đi âm thầm bảo hộ cho ngươi.
- Vốn ta là con chủ bài phòng hộ cuối cùng của tiểu thư, mà đoạn thời gian không có ta bên cạnh, có lẽ là thời điểm chung quanh tiểu thư phòng bị kém cõi nhất, ngươi bây giờ có lẽ cũng có thể biết được thế lực khổng lồ sau lưng tiểu thư, bởi vậy người có dị tâm với tiểu thư cũng không phải là ít, bất quá cũng may là Già Nam Học Viện này không hổ danh là học viện cổ xưa nhất đại lục, tiểu thư cũng không gặp chút nguy hiểm nào, nếu không thì chỉ sợ ta sẽ bị gia chủ trách cứ nghiêm khắc.
Lăng Ảnh lại cười nói, ý tứ lời nói này của hắn, chính là muốn để cho Tiêu Viêm rõ ràng, để đổi lấy an toàn của hắn Huân nhi phải chịu rất nhiều nguy hiểm, cũng là để hắn không vì chuyện này mà sinh bất mãn với Huân nhi, cùng Tiêu Viêm tiếp xúc qua một khoảng thời gian trong lòng lão biết rằng, hắn đối với việc bị bí mật giám đích thực rất bài xích.
Đối với ý tứ trong lời nói của Lăng Ảnh, Tiêu Viêm tự nhiên hiểu ra, lập tức khẽ thở dài một hơi, bàn tay vỗ vỗ trên đầu Huân nhi ở bên, cười khổ nói:
- Nàng, cô bé này ta có thể xảy ra chuyện gì chứ? Không phải quá coi thường ta sao?
Nhìn thấy sắc mặt Tiêu Viêm không có điểm gì là trách cứ, Huân nhi trong lòng lặng lẽ thở dài nhẹ nhõm một hơi, thản nhiên cười, nhưng vẫn không mở miệng giải thích..
- Lăng lão, lần trước chỉ được gặp nhau thời gian rất ngắn, Tiêu Viêm ta lần này cảm tạ ngài đã ra tay chiếu cố.
Tiêu Viêm nghiêm nghị, khom người hướng Lăng Ảnh trầm giọng nói.
- Ha hả, Tiêu Viêm thiếu gia cần gì phải khách khí? Ta bất quá cũng chỉ là phụng mệnh làm việc mà thôi.
Lăng Ảnh vội vàng khoát tay áo nói.
- Tiêu Viêm ca ca, lần này để cho ngươi cùng Lăng lão gặp mặt, chủ yếu là đoạn thời gian trước ta cho hắn trở về trong tộc cẩn thận điều tra việc cao thủ trong tộc xuất động, vẫn chưa phát hiện có Đấu hoàng cường mấy tháng trước đi vào Gia Mã Đế Quốc.
Huân nhi nhẹ giọng nói.
Nghe vậy, Tiêu Viêm ngẩn ra, hắn nguyên lai trong lòng có chút hoài nghi mất tích của phụ thân cùng với thế lực sau lưng Huân nhi có quan hệ, nhưng sau khi cùng nàng đàm luận, thì sự hoài nghi kia cũng nhạt phai đi, mà không nghĩ tới cô bé này lại hao phí sức lực phái người đi điều tra.