Trên bãi đất trống, bầu không khí tĩnh lặng như đọng lại, từng ánh mắt nhìn Phó Ngao không chút sứt mẻ nằm ở cách đó mấy chục mét, sự kinh hãi nổi lên trong ánh mắt khó có thể che dấu.
Đây chính là Tam Tinh Đấu Linh cường giả a, lấy thực lực của Phó Ngao, cho dù là trong toàn bộ nội viện, đó cũng có thể tiến vào bảy mươi người bài danh đứng đầu, thế nhưng hắn lại bại dưới tay một tên tân sinh vừa mới tiến vào Nội Viện thời gian không quá năm ngày, hơn nữa, sự thất bại này… còn là thất bại thê thảm như thế, nhớ tới mười phút trước Phó Ngao còn dạt dào đắc ý, thế nhưng hiện giờ lại giống như một con chó chết bình thường nằm ở cách đó không xa, một màn hí kịch này, thật sự làm cho mọi người vây xem ở chung quanh cảm thấy có chút không thể tưởng tượng được.
"Khụ, khụ..."
Tiếng ho khan kịch liệt bỗng vang lên trên bãi đất trống, phá tan đi bầu không khí tĩnh lặng.
Trọng xích trong tay Tiêu Việm chạm đất, đầu gối cũng nhịn không được phải quỳ xuống, trên khuôn mặt thanh tú lúc này nổi lên một chút nhợt nhạt, mồ hôi lạnh tinh mịn không ngừng từ trên trán thẩm thấu ra, trông hơi thở hổn hển kia, thì rõ ràng một trận thắng này cũng không phải là dễ dàng đối với hắn.
"Tiêu Viêm ca ca, không sao chứ? " Một bóng dáng xinh đẹp nhanh chóng xuất hiện ngay bên cạnh, đồng thời cánh tay nhỏ nhắn quấn ngang thắt lưng Tiêu Viêm, nhìn gương mặt người bên cạnh tái nhợt, thanh y thiếu nữ giọng nói không khỏi có chút đau lòng nói.
"không có việc gì, chỉ là di chứng sau khi thực lực đột nhiên tăng mạnh mà thôi." Tiêu Viêm gian nan cử động thân thể, cắn răng lắc lắc đầu, Thiên Hỏa Tam Huyền Biến quả thật có thể làm cho thực lực của mình tăng lên trong khoảng thời gian ngắn, nhưng năng lượng cuồng bạo kia cũng sẽ tạo thành thương tổn không nhỏ đến cơ thể, nếu bản thân Tiêu Viêm không phải là Luyện Dược Sư, hơn nữa vẫn còn có Dược Lão một vị luyện dược tông sư có kinh nghiệm chế thuốc vô cùng phong phú ở một bên phụ trợ, chỉ sợ Tiêu Viêm cũng không dám dễ dàng vận dụng thứ này, chẳng qua cho dù là như vậy, nhưng sau mỗi lần thi triển, thì thân thể đều sẽ cảm nhận được một cỗ đau quặn toàn tâm.
Cánh tay khoát lên trên bờ vai nhỏ bé yếu ớt của Huân Nhi, Tiêu Viêm lạnh lùng liếc mắt nhìn Phó Ngao ở phía xa, người kia vốn sẽ không thua thê thảm như vậy. Chẳng qua cũng là vì xem thường trình độ khắc chế của dị hỏa đối với đấu khí thủy thuộc tính, nhớ tới công kích cường hãn lúc trước do đấu kỹ phối hợp với đấu khí ngưng xuất ra, nếu là đổi lại không bị dị hỏa quá mức khắc chế thuộc tính mà nói, e rằng Tiêu Viêm cũng không dám liều mạng đánh bừa như vậy.
Bất quá trong chiến đấu thì không phân biệt có sự may mắn hay không, hiện tại Tiêu Viêm đã đạt được thắng lợi trong cuộc tỉ thí, điều này, vậy là đủ rồi!
Từ trong nạp giới lấy ra quả đan dược chữa trị nội thương nhét vào miệng, Tiêu Viêm lúc này mới quay đầu đem ánh mắt ném về phía đám người Bạch Sơn.