Trên một bãi đất trống bên trong khu vực dừng chân của tân sinh, lúc này tụ tập lại một đám người đông nghìn nghịt, ở giữa đám người này, có hai phe nhân mã đang nhìn chằm chằm vào đối phương, một phương nhân số rất đông, còn một phương kia chỉ đem có mười người tới, nhưng hiện tại tình thế ở giữa sân tựa hồ bên nhân số ít lại chiếm thượng phong.
"Huân Nhi, Hổ Gia, không nên cố chấp, ta nói rồi, "Bàn Môn" này của các ngươi tuyệt đối không thể nào phát triển được, tân sinh là tân tiên huyết dịch(nguồn máu mới) mà đa số các thế lực ở Nội Viện phải bổ sung hàng năm, bọn họ không có khả năng ngồi nhìn các ngươi đem tất cả tân tiên huyết dịch đều nắm trong tay." Đầu lĩnh một phương nhân số ít chính là gã thanh niên áo sam trắng, bộ dáng anh tuấn cực dễ hấp dẫn gây hảo cảm với nữ sinh, thế nhưng Hổ Gia và Huân Nhi đối diện với hắn nãy giờ vẫn chưa hề sinh ra nửa phần hảo cảm nào, ngược lại sự khinh bỉ chán ghét ít nhiều lộ ra.
"Đây là vấn đề của chúng ta, không cần loại người lâm trận bỏ rơi đồng bạn như ngươi đến quan tâm." Hổ Gia cười lạnh nói.
"Ngươi nếu như không có chuyện gì khác, thì xin hãy đi đi cho, chúng ta và những tân sinh khác cũng không chào đón ngươi." Huân Nhi liếc Bạch Sơn một cái, thản nhiên nói.
Thái độ của hai người lần này làm cho khóe miệng Bạch Sơn nhịn không được có đôi chút run rẫy, khuôn mặt vốn đang che kín tươi cười cũng đã lạnh lùng hơn rất nhiều.
"Bạch Sơn, nói nhảm làm gì? Đối với bọn tân sinh này,trực tiếp động thủ trước tiên đem ngạo khí của bọn chúng đánh xuống, đến lúc đó tự nhiên sẽ có người lựa chọn đi theo chúng." Bỗng nhiên tiếng cười từ một thanh niên dáng người to lớn bên cạnh Bạch Sơn truyền ra, lúc thanh niên này nói chuyện, ánh mắt đôi lúc quét qua những đường cong dịu dàng hồ mị của hai ngươi Hổ Gia và Huân Nhi.
"Ha hả, Phó Ngao đại ca nói rất đúng, bất quá đối với nữ hài tử mà vừa tới liền động thủ thì khó tránh khỏi bị người ta nói chúng ta không có khí độ lắm thì phải?" Đối với vị thanh niên này, Bạch Sơn cũng có chút e dè, người này trong bang trừ đường ca của hắn ra thì chính là một trong ba vị Đấu Linh cường giả có thể đếm được trên đầu ngón tay, cho nên lập tức vội vàng cười nói.
"Hắc hắc, nói cũng phải." nghe Bạch Sơn nói vậy, Phó Ngao liền cười hắc hắc, ánh mắt lại lần nữa chuyển hướng Huân Nhi, cười tủm tỉm đắc ý nói: "Huân Nhi học muội, Tiêu Viêm kia mặc dù có bổn sự mang theo các ngươi đạt được thắng lợi ở trong "Hỏa năng liệp bộ tái", đáng tiếc tại bên trong nội viện này, hắn lại thực sự không có tư cách này, ngươi cũng đừng vọng tưởng hắn cái dũng cảm gì, nói không chừng chờ thêm một hai ngày nữa, khi hắn nếm đầy đủ chuyện phiền phức thì cũng là lúc cái gọi là "Bàn Môn" này của các ngươi phải giải tán."
"Không cần ngươi phí tâm tổn sức, chỉ cần Tiêu Viêm ca ca không mở miệng thì Bàn Môn này sẽ không sợ bất kỳ thế lực nào, ngươi muốn mạnh mẽ hủy đi, vậy hãy thử xem!" Huân Nhi liếc hắn một cái, thanh âm lạnh lùng nói.
Nhìn thấy Huân Nhi với khuôn mặt thanh nhã tinh xảo hiện tại đã phủ kín một tầng sương lạnh, trên khuôn mặt Phó Ngao ý cười lại càng thêm nồng đậm một chút, chậc chậc nói: "Nữ hài tử hảo quật cường, bất quá thật đúng là khẩu vị của ta… Như vậy đi, nể mặt các ngươi, chỉ cần hôm nay các ngươi giao ra năm tên tân sinh thì "Bạch Bang" ta đây ngày sau sẽ không tìm tới các ngươi gây phiền toái nữa, như thế nào?"