"Tiêu Viêm, Bàn Môn vừa mới thành lập ngươi liền nhanh chân bỏ chạy, ta tại chấp pháp đội nhiều năm như vậy là lần đầu tiên thấy loại đầu lĩnh không có trách nhiệm như ngươi đó." Trên đường rộng rãi ngô Hạo bước nhanh theo Tiêu Viêm phía trước bất đắt dĩ nói. Trước đây sau khi tên kia xác nhận thành lập thế lực là phân phó ngay cho Huân nhi cùng Hổ Gia an bày tân sinh, chính mình tìm lấy cớ chạy đi.
"Các nàng có thể chuẩn bị tốt, ta cũng chỉ là có hiệu quả an tụ lòng người thôi, hiện tại người đã kéo xong, mấy cái chuyện tình rườm rà tự nhiên chỉ có thể dựa vào các nàng, mà nếu có người quấy rối, chúng ta lại ra mặt phụ trách cũng không muộn."
Tiêu Viêm đi chậm lại hướng về ngô Hạo cười một cái, sau đó quay đầu nhìn chung quanh con đường rộng rãi, lúc này trên lộ tuyến có lác đác nội viện học viên cũ lướt qua, nhưng mà không có ai chú ý đến hai người Tiêu Viêm, hiển nhiên cũng không phải tất cả học viên cũ đều nghe nói qua danh tiếng tân sinh như bọn họ.
Ngô Hạo chịu thua lắc đầu, nhìn con đường 4 phía thông suốt nói: "Người lúc này muốn đi đâu?"
"Đi phương bắc nhìn xem..." Tiêu Viêm ngón tay ch*m r** v**t v* chiếc nhẫn đen, ở hướng bắc đêm qua nghe Dược lão nói, có lẽ ở phương hướng đó có được chút ít manh mối về dị hỏa, hiện tại Tiêu Viêm cần nhất là phải tìm ra dị hỏa để mình có thể mau chóng tăng lên thực lực, cho nên hắn dù chỉ một chút cũng không muốn chậm trễ.
"Phương bắc?" hơi sửng sờ, Ngô Hạo cũng không nói gì thêm, chỉ gật gật đầu, dù sao đó chỉ là con đường, tùy tiện đi đâu cũng được.
"Đi thôi." Phất phất tay Tiêu Viêm bàn chân đột nhiên đạp một bước lên mặt đất, theo đạo năng lượng nổ vang thân hình hưu một cái bắn đi ra ngoài, tốc độ như vậy thật là làm một ít học viên cũ đang lui tới lộ ra nét kinh ngạc.
"Người này...." Lắc đầu, hai chân Ngô Hạo bỗng nhiên hiện lên huyết sắc, đấu khí hơi hơi dao động, thân thể Ngô Hạo thoáng run lên rồi mờ đi quỷ dị biến mất ở tại chỗ, cùng thời điểm, hướng Tiêu Viêm cách hơn mười thước kia đuổi nhanh theo.
Tiêu Viêm cùng Ngô Hạo bày ra thân pháp đấu kỹ, không nghi ngờ là người sau càng thêm mờ ảo hơn một ít, nếu là cùng người đối chiến, loại thân pháp như thế này sẽ càng làm cho đối thủ đau đầu.
"Thật quỷ dị thân pháp đấu kỹ..." Học sinh khóa trên lui tới trên đường đi nhìn đạo bóng ảnh biến mất, không kiềm được bật khen.
...
Nội viện diện tích lớn vượt ngoài dự kiến của Tiêu Viêm, hai người một đường triển khai thân pháp chạy như điên gần nửa giờ mà vẫn ở giới hạn nội viện, dọc theo đường lại thường xuyên thấy một vài đám luận bàn đánh đập nhau tóe lửa, vòng ngoài không ít người xem, lại không ít tên lắm mồm còn chen lẫn hô to sơ hở ngẫu nhiên của cặp chiến đấu. Kết quả hai người càng đánh càng run như cầy sấy, cuối cùng chỉ có thể buồn bực thu tay bãi chiến.
"Có thể đi vào nội viện của Già Nam học viện đều không phải những nhân vật tầm thường, đủ để cho đệ tử ngoại viện theo không kịp." Từ một chỗ trong vòng chiến thu hồi tầm mắt, Tiêu Viêm có chút cảm thán.