Sáng hôm sau, ngay thời điểm Tiêu Viêm vừa từ trong phòng bước ra liền nhìn thấy ngay tại đại sảnh, hai đạo bóng người đang như gió bay qua bay lại, đấu khí hùng hồn từ trong cơ thể phát ra tạo thành từng đạo gợn sóng lan trong đại sảnh.
Trên một cái ghế bên trong đại sảnh, Huân Nhi đang cười hi hi nhìn vào hai bóng người, nghe được tiếng bước chân, đột nhiên quay đầu lại, nhìn vào Tiêu Viêm đang đi ở trên cầu thang lầu. Không khỏi vội vàng chạy đến, mỉm cười rồi dịu dàng nói: "Tiêu Viêm ca ca tới rồi sao?"
Tiêu Viêm gật gật đầu cười, hướng về hai người trong đại sảnh cười nói: "Hai tên gia hỏa này đang làm gì vậy?"
"Có lẽ nguyên nhân là vì cuộc săn vừa rồi, đêm qua nhân lúc tu luyện, Ngô Hạo và Hổ Gia tỷ cả hai trước sau đều thăng lên thất tinh đại đấu sư. Buổi sáng vừa thức dậy liền nói là muốn tỷ thí, vì vậy,…." Huân Nhi che miệng lại cười.
"A thăng cấp rồi sao?"
Vừa nghe vậy, chân mày Tiêu Viêm liền nhướng lên, chợt lắc lắc đầu mà sợ hãi than, hai người này không hổ là nhân vật nổi bật ở Già Nam ngoại viện, thiên phú như vậy, đã vượt xa người thường, thậm chí nếu chỉ là nói về tu luyện thiên phú, đều có thể cùng Tiêu Viêm bất phân cao thấp.
"Vậy Huân Nhi, ngươi thì sao? Bây giờ là cấp bậc gì?" Quay đầu qua, ánh mắt của Tiêu Viêm nhìn vào Huân Nhi, cười nói, tu luyện thiên phú của cô gái này từ nhỏ đã làm hắn phải than thở không thôi, lúc hắn rời khỏi Ô Thản Thành, Huân Nhi chỉ là một đấu giả, mà hiện tại chỉ mới có hai năm thời gian, cũng đã trở thành một đại đấu sư, tốc độ như vậy, nếu như Tiêu Viêm không có Dược Lão trợ giúp, chỉ sợ là khó có thể theo kịp, huống hồ tuổi của Huân Nhi so với Tiêu Viêm còn nhỏ hơn.
"Ta? Cũng là thất tinh đại đấu sư cấp bậc à, bất quá trải qua "Hỏa Năng cuộc săn" lần này, ngược lại mơ hồ có cảm giác thăng cấp, chắc hẳn là trong vòng 3, 4 ngày tới là có thể thuận lợi thăng lên bát tinh đại đấu sư" Huân Nhi cầm lên chén trà bên cạnh, nhấm nháp một ngụm, rồi hướng về phía Tiêu Viêm cười nói.
"Chậc Chậc, đám người này,…….."Tiêu Viêm cuối cùng nhịn không được phát ra tiếng than, cái tiểu đội chết bầm này, đều không phải là loại tầm thường, một đám không chỉ có thiên phú kinh người, tiềm lực lại còn thật lớn, hơn nữa Tiêu Viêm còn cả gan nói, ba người này, sợ là mỗi người đều tự có lá bài sát thủ của mình, nếu là gặp lúc nguy cơ, có lẽ là lực lượng phát ra của thứ đó, sẽ phải làm cho người ta rất kinh động, đối với việc ấy, thật ra thì hắn cũng không có nhiều hoài nghi, dù sao ông nội của Hổ Gia cũng là phó viện trưởng của ngoại viện, thực lực cũng tiếp cận đấu hoàng đỉnh phong, đối với đứa cháu duy nhất chắc là không thể không dành riêng cho cái gì rồi.
Mà người chống lưng cho Ngô Hạo, nghe Nhược Lâm đ*o sư nói, tựa hồ là thủ lĩnh của chấp pháp đội. Đội ngũ này không cần phải nói, bọn họ cũng giống như là lực lượng quân đội vũ trang của Già Nam học viện, thường ngày chuyên môn xử lý bọn người có phẩm chất xấu xa, bản tính hung tàn ở Hắc Giác Vực, có thể trở thành thủ lĩnh của đội ngũ này, có lẽ thực lực của hắn cũng không thấp hơn so với mấy vị trưởng lão.